Khác

KHÓI HƯƠNG VÀ LỜI THỀ DƯỚI MÁI ĐỀN

KHÓI HƯƠNG VÀ LỜI THỀ DƯỚI MÁI ĐỀN

01/03/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

KHÓI HƯƠNG VÀ LỜI THỀ DƯỚI MÁI ĐỀN

Chúng tôi đến Đền thờ Liệt sĩ Chiến trường Điện Biên Phủ vào một buổi chiều lặng gió. Bậc đá dẫn lên đền như dài hơn khi ai cũng bước chậm lại. Tôi – Bí thư Đoàn xã Sin Suối Hồ – đi đầu đoàn, phía sau là những màu áo xanh còn rất trẻ.

25lc.jpg

Bên trong chính điện, hương khói bảng lảng. Tên các anh hùng liệt sĩ của Chiến dịch Điện Biên Phủ được khắc trang trọng. Hướng dẫn viên không nói lớn, chỉ kể bằng giọng trầm, đủ để từng lời chạm đến trái tim.

Anh kể về Tô Vĩnh Diện – người chiến sĩ pháo cao xạ đã lấy thân mình chèn bánh pháo trên dốc Chuối.

to-vinh-dien.jpg.png

“Các bạn thử hình dung,” anh nói, “khẩu pháo nặng hàng tấn, đường núi cheo leo, dây tời bất ngờ đứt. Pháo lao xuống như muốn cuốn tất cả theo vực sâu…”

Không gian trong đền như lặng lại.

Tô Vĩnh Diện – người con nghèo xứ Thanh – từng đi ở đợ từ thuở nhỏ. Khi cách mạng gọi, anh xung phong nhập ngũ. Hơn 1.000 km hành quân kéo pháo vào lòng chảo Điện Biên Phủ là những ngày đêm mưa rừng, dốc đá, vực sâu. Anh luôn là người kiểm tra dây kéo, dò từng khúc cua, nhắc nhở đồng đội từng chi tiết nhỏ.

Rồi giây phút định mệnh đến. Dây tời đứt. Pháo lao xuống dốc. Đồng đội bị hất văng. Trong tích tắc, anh hô lớn:
“Thà hy sinh quyết bảo vệ pháo!”

Và anh lao lên, lấy thân mình chèn vào bánh pháo.

Hướng dẫn viên dừng lại. Không cần nói thêm. Tất cả chúng tôi đều hiểu: nhờ khoảnh khắc ấy, khẩu pháo được giữ lại. Nhờ khẩu pháo ấy, trận địa được thiết lập. Và nhờ thế trận ấy, chiến thắng được làm nên.

Tôi nhìn các đoàn viên Sin Suối Hồ. Có ánh mắt đỏ hoe. Có bàn tay siết chặt. Dưới mái đền linh thiêng, câu chuyện không còn là lịch sử xa xôi, mà là lời nhắc nhở sống động.

Tôi thắp nén hương, lòng thầm nghĩ:
Ngày xưa, các anh lấy thân mình chặn bánh pháo để giữ vững trận địa. Hôm nay, thanh niên chúng tôi phải biết chặn lại sự trì trệ, sự ngại khó, để giữ vững niềm tin và khát vọng phát triển quê hương.

Bước ra khỏi đền, hoàng hôn phủ lên những ngọn đồi Điện Biên một màu vàng ấm. Thời hoa lửa đã qua hơn bảy mươi năm, nhưng trong khoảnh khắc ấy, chúng tôi cảm nhận rõ ngọn lửa vẫn còn cháy.

Và dưới mái đền linh thiêng, một lời thề lặng lẽ được khắc sâu trong tim mỗi đoàn viên:
Sống có lý tưởng.
Sống có trách nhiệm.
Sống xứng đáng với những người đã ngã xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn