Khói Lửa Ba Chúc
câu chuyện được bà Nguyễn Thị Hồng kể lại trong một buổi tưởng niệm các nạn nhân chiến tranh tại An Giang. Đây là ký ức đau thương nhưng đầy xúc động về những ngày quân Khmer Đỏ tràn qua biên giới gây ra cuộc thảm sát đẫm máu tại Ba Chúc năm 1978.
Tháng 4 năm 1978, cuộc sống của người dân ở Ba Chúc vốn yên bình với ruộng đồng và núi non vùng Bảy Núi. Nhưng rồi chiến tranh bất ngờ ập đến.
Khi ấy, bà Hồng mới 17 tuổi. Một buổi sáng, tiếng súng và tiếng la hét vang lên khắp làng. Quân Khmer Đỏ tràn vào, đốt nhà cửa và tấn công dân thường vô tội. Người dân hoảng loạn chạy về phía các hang đá trên núi để tìm nơi trú ẩn.
Gia đình bà Hồng cùng nhiều người dân chạy lên khu vực đồi gần chùa Tam Bửu. Trong tiếng khóc trẻ nhỏ và tiếng súng vọng từ xa, mọi người chen chúc nhau trong hang đá tối lạnh.
Bà Hồng nghẹn ngào kể:
“Lúc đó ai cũng chỉ mong sống sót qua đêm. Chúng tôi ôm chặt nhau trong bóng tối và nghe tiếng súng nổ khắp nơi.”
Trong lúc hỗn loạn, anh Võ Văn Tài – một thanh niên trong xóm – đã nhiều lần quay xuống chân núi để dẫn thêm người dân lên nơi trú ẩn an toàn. Dù rất nguy hiểm, anh vẫn không bỏ mặc những người còn mắc kẹt phía dưới.
Đến lần cuối cùng quay lại cứu người, anh Tài không còn trở về nữa.
Sau nhiều ngày đau thương, quân dân Việt Nam đã chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam và đẩy lùi Khmer Đỏ. Nhưng những mất mát ở Ba Chúc vẫn còn mãi trong ký ức của người dân nơi đây.
Sau khi Chế độ Khmer Đỏ sụp đổ, người dân Ba Chúc dựng lại quê hương từ đống tro tàn. Những câu chuyện về sự hy sinh và lòng dũng cảm vẫn được kể lại cho thế hệ sau như lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình.



