Khói lửa qua đi......còn mẹ ở lại
Câu chuyện kể về một người mẹ có hai người con trai cùng lên đường ra trận và đều hy sinh. Suốt nhiều năm, mẹ vẫn thắp một ngọn đèn dầu như một cách giữ lại ký ức và tình yêu thương dành cho các con.
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, mảnh đất Nghệ An tuy không phải là chiến trường trực tiếp nhưng vẫn in đậm dấu ấn của thời hoa lửa. Từ những làng quê nghèo, biết bao người con đã lên đường ra trận, mang theo lời hẹn ngày trở về.
Mẹ Phạm Thị Thiền có hai người con trai là Chu Văn Ninh và Chu Văn Nam. Cả hai đều nối bước nhau nhập ngũ. Ngày tiễn con đi, mẹ chỉ lặng lẽ gói ghém từng bộ quần áo, dặn dò từng câu nhỏ, nhưng ánh mắt thì không giấu được nỗi lo.
Anh Ninh đi trước, vài năm sau đến lượt anh Nam tiếp bước anh ra chiến trường. Trước khi đi, hai anh em đều hứa với mẹ:
“Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe, chúng con nhất định sẽ trở về.”
Từ đó, mỗi tối, mẹ Thiền đều thắp một ngọn đèn dầu nhỏ trước hiên nhà. Ngọn đèn ấy trở thành thói quen, thành niềm tin, và cũng là cách mẹ gửi gắm nỗi nhớ tới hai người con nơi chiến trường xa xôi.
Rồi tin dữ lần lượt ập đến.
Năm 1971, giấy báo tử của anh Chu Văn Ninh được gửi về. Anh đã hy sinh trong một trận chiến ác liệt. Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau, một năm sau, mẹ lại nhận thêm một tin sét đánh – anh Chu Văn Nam cũng đã ngã xuống.
Hai lần nhận giấy báo tử, hai lần trái tim người mẹ như vỡ vụn. Nhưng mẹ không gục ngã. Mẹ vẫn lặng lẽ sống, lặng lẽ thắp ngọn đèn mỗi đêm như lời hẹn ước chưa bao giờ dứt.
Người trong xóm thương mẹ, nhiều người khuyên mẹ nên thôi thắp đèn, vì các con đã không còn. Nhưng mẹ chỉ nhẹ nhàng nói:
“Còn ánh đèn là còn các con. Tắt đèn… mẹ sợ mình sẽ quên mất chúng nó cười như thế nào.”
Sau ngày đất nước hòa bình, những người con khác trở về đoàn tụ, nhưng ngôi nhà của mẹ Thiền vẫn chỉ có mình mẹ với hai tấm bằng Tổ quốc ghi công đặt trang trọng trên bàn thờ.
Mỗi dịp Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7, mẹ lại lau dọn bàn thờ, thay dầu mới, châm lại ngọn đèn. Ánh đèn vẫn cháy, như chưa từng có chiến tranh, như hai người con vẫn đang đâu đó trên con đường trở về.
Năm tháng trôi qua, mái tóc mẹ bạc trắng, lưng còng xuống theo thời gian. Nhưng ngọn đèn vẫn sáng.
Một lần, có người hỏi:
“Mẹ còn chờ hai anh về không?”
Mẹ nhìn vào ánh đèn, mỉm cười hiền hậu:
“Không chờ nữa… vì chúng nó chưa bao giờ rời đi.”
Ngọn đèn nhỏ bé ấy không chỉ là ánh sáng trong căn nhà, mà còn là biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng – thứ không gì có thể dập tắt, kể cả trong những năm tháng khốc liệt nhất của lịch sử.


