Người có công giúp đỡ cách mạng

Khói lửa trên cao nguyên đỏ

Câu chuyện tái hiện những năm tháng chiến tranh ác liệt tại tỉnh Đắk Lắk, nơi núi rừng Tây Nguyên vừa hùng vĩ vừa khốc liệt. Trong bom đạn, tình người và lòng quả cảm đã trở thành điểm tựa để những con người bình dị vượt qua nỗi đau và mất mát.

Đắk Lắk06/04/2026Đỗ Mỹ Gia Hân (Trường TH Trần Quốc Tuấn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Thị Mai Lan, sinh ra và lớn lên tại một buôn nhỏ thuộc Đắk Lắk. Những năm tháng tuổi trẻ của tôi gắn liền với tiếng cồng chiêng, với nương rẫy, nhưng cũng không thể tách rời khỏi khói lửa chiến tranh.

Đó là năm 1970. Tây Nguyên bước vào mùa khô, đất đỏ bazan nứt nẻ, rừng cây xác xơ vì bom đạn. Buôn làng chúng tôi nằm gần tuyến đường vận chuyển quan trọng nên thường xuyên bị máy bay địch quần thảo.

Ban ngày, chúng tôi giả vờ sinh hoạt bình thường, nhưng đêm đến, cả buôn lại âm thầm tiếp tế lương thực, dẫn đường cho bộ đội. Tôi khi ấy mới mười chín tuổi, được giao nhiệm vụ đưa thư và dẫn lối qua những cánh rừng quen thuộc.

Có một người tôi không bao giờ quên – anh Phạm Quang Huy, một chiến sĩ trẻ từ miền Bắc vào. Anh hiền lành, ít nói, nhưng đôi mắt luôn ánh lên sự kiên định. Những lần tôi dẫn đường, anh thường đi sau cùng, lặng lẽ quan sát, bảo vệ cả đoàn.

Một đêm nọ, khi chúng tôi đang băng qua một con suối cạn, pháo sáng bất ngờ rực lên cả bầu trời. Tiếng súng nổ dồn dập. Cả đội phải tản ra tìm chỗ ẩn nấp. Tôi hoảng loạn, chân vấp phải rễ cây và ngã xuống.

Chính lúc đó, anh Huy lao đến, kéo tôi vào một hốc đá. Anh nói nhỏ:
“Đừng sợ, có tôi ở đây.”

Nhưng ngay sau đó, một loạt đạn quét qua. Anh khựng lại. Tôi thấy tay anh buông lỏng dần… Máu thấm vào đất đỏ cao nguyên.

Tôi cắn chặt môi để không bật khóc. Trong đêm tối, tôi chỉ biết nắm tay anh thật chặt, như muốn giữ lại sự sống đang dần rời xa.

Sáng hôm sau, khi mọi thứ lắng xuống, chúng tôi đưa anh về chôn cất bên một gốc cây kơ nia già. Không có bia mộ, chỉ có một tấm vải nhỏ ghi tên anh. Tôi đứng lặng, nghe gió rừng thổi qua, như tiếng cồng chiêng tiễn biệt.

Chiến tranh kết thúc, buôn làng hồi sinh. Những rẫy cà phê xanh mướt dần thay thế những hố bom. Nhưng mỗi lần đi ngang qua gốc kơ nia ấy, tôi lại nhớ đến anh – người đã nằm lại giữa đại ngàn.

Giờ đây, khi kể lại câu chuyện này, tôi không chỉ nhớ về mất mát, mà còn nhớ về tình người giữa khói lửa. Chính những con người như anh Huy đã thắp sáng niềm tin để chúng tôi vượt qua những ngày đen tối nhất.

Và ngọn lửa ấy – ngọn lửa của lòng dũng cảm và hy sinh – vẫn cháy mãi trên cao nguyên Đắk Lắk này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn