Khói Lửa Và Than Hồng Vùng Mỏ
Câu chuyện đưa người đọc đến với vùng mỏ Quảng Ninh anh dũng – nơi những người thợ mỏ vừa cầm cuốc khai thác "vàng đen" nuôi dưỡng nền kinh tế non trẻ, vừa cầm súng sẵn sàng chiến đấu bảo vệ vùng mỏ, bến cảng trước những thử thách mới của đất nước trong những năm tháng vừa xây dựng, vừa bảo vệ Tổ quốc.
Khói Lửa Và Than Hồng Vùng Mỏ
Nhân chứng lịch sử: Bác Phạm Văn Định (sinh năm 1950, nguyên là thợ lò bậc cao kiêm tiểu đội trưởng tự vệ mỏ Cẩm Phả, tỉnh Quảng Ninh).
Mô tả câu chuyện: Câu chuyện đưa người đọc đến với vùng mỏ Quảng Ninh anh dũng – nơi những người thợ mỏ vừa cầm cuốc khai thác "vàng đen" nuôi dưỡng nền kinh tế non trẻ, vừa cầm súng sẵn sàng chiến đấu bảo vệ vùng mỏ, bến cảng trước những thử thách mới của đất nước trong những năm tháng vừa xây dựng, vừa bảo vệ Tổ quốc.
Nội dung chi tiết câu chuyện
Những năm cuối thập niên 1970, miền Bắc bước vào giai đoạn khôi phục kinh tế đầy cam go sau chiến tranh. Tại thị xã mỏ Cẩm Phả (Quảng Ninh), nhịp sống làm việc chưa bao giờ ngơi nghỉ. Các mỏ than lộ thiên và hầm lò ngày đêm rộn rã tiếng máy gầm, nhả ra từng dòng than đen óng để phục vụ cho các nhà máy điện và xuất khẩu, hàn gắn những vết thương chiến tranh.
Khi ấy, bác Phạm Văn Định ở tuổi 28, là một thợ lò kỳ cựu có tay nghề cao, đồng thời gánh vác trọng trách tiểu đội trưởng đội tự vệ chiến đấu của mỏ. Ban ngày, bác cùng anh em bám trụ dưới các lò sâu ngập mồ hôi và bụi than; ban đêm, họ lại túc trực bên các trận địa súng cao xạ và hỏa lực phòng không bảo vệ các cảng xuất than trọng điểm.
Vào một đêm mùa đông lạnh giá, khi sương mù dày đặc phủ kín vịnh Bái Tử Long và các triền núi mỏ, trung tâm chỉ huy mỏ bất ngờ phát động báo động chiến đấu cấp độ cao khi radar phát hiện các phương tiện bay lạ hoạt động sát vùng biển biên giới.
"Lúc nghe tiếng còi báo động réo vang, anh em thợ lò chúng tôi lập tức bỏ dở bữa cơm tối, nhanh chóng chạy về vị trí chiến đấu. Tay chân còn vương đầy bụi than, nhưng ai nấy đều thoăn thoắt tháo găng tay, ôm súng vào vị trí hiệp đồng," bác Định bồi hồi nhớ lại.
Đêm đó, tiểu đội của bác Định nhận nhiệm vụ chốt giữ tại mỏm đồi cao sát mép nước Cẩm Phả, nơi có các hệ thống bến cảng và kho chứa than chiến lược. Trời tối như mực, gió biển thổi thốc từng cơn lạnh buốt thấu xương.
Giữa không gian tĩnh lặng, bất ngờ từ ngoài khơi xa, những chùm ánh sáng rọi và tiếng động cơ gầm rú xuất hiện, hướng thẳng về phía vùng mỏ. Không chút nao núng, bác Định bình tĩnh quan sát mục tiêu, giữ trọn kỷ luật chiến trường và chờ lệnh từ sở chỉ huy. Khi mục tiêu di chuyển vào tầm bắn cảnh cáo, bác hô to hiệu lệnh phát hỏa. Cả trận địa đồng loạt nhả đạn, tạo nên lưới lửa dũng mãnh bảo vệ vững chắc vùng trời, vùng mỏ thiêng liêng.
Trước sự cảnh giác cao độ và hỏa lực sẵn sàng chiến đấu của lực lượng tự vệ mỏ, phương tiện lạ buộc phải chuyển hướng tháo chạy ra xa. Sáng hôm sau, những người thợ mỏ lại rạng rỡ trở về hầm lò, tiếp tục nhịp đập sản xuất hối hả, thắp sáng ngọn lửa nhiệt huyết xây dựng quê hương.
Bạn có muốn tôi tiếp tục chia sẻ thêm một câu chuyện khác về những thanh niên xung phong tham gia mở đường kinh tế mới, xây dựng các vùng kinh tế trọng điểm sau chiến tranh không?



