Khói sương trên dãy Trường Sơn.
+ Năm 1972, tại một tọa độ lửa trên đường 20 Quyết Thắng, tiểu đội nữ thanh niên xung phong của Hà nằm gọn trong một hầm chữ A bên sườn núi. Hà mới mười chín, đôi mắt vẫn còn vương nét phố phường Hà Nội, nhưng đôi bàn tay đã chai sần vì cuốc xẻng và thuốc nổ.
Khói sương trên dãy Trường Sơn.
+ Năm 1972, tại một tọa độ lửa trên đường 20 Quyết Thắng, tiểu đội nữ thanh niên xung phong của Hà nằm gọn trong một hầm chữ A bên sườn núi. Hà mới mười chín, đôi mắt vẫn còn vương nét phố phường Hà Nội, nhưng đôi bàn tay đã chai sần vì cuốc xẻng và thuốc nổ.
+ Công việc của họ đơn giản đến khốc liệt: Thông đường. Khi tiếng máy bay Mỹ vừa dứt, khi khói bom còn chưa tan hết, họ phải lao ra để san lấp hố bom, đảm bảo cho những đoàn xe xích kéo pháo vào Nam không bị khựng lại.
- Bức thư chưa gửi và nhành hoa chuối rừng.
+ Trong tiểu đội có Thành, một anh lái xe Trường Sơn có nụ cười hiền khô. Mỗi lần đoàn xe đi ngang qua trọng điểm, Thành lại tranh thủ ném xuống một nắm lương khô hoặc một nhành hoa chuối rừng đỏ rực cho Hà.
"Hà ơi! Hết giặc mình về Hà Nội, anh chở em đi vòng quanh Hồ Tây bằng xe đạp nhé!" – Thành hét lên qua tiếng động cơ gầm rú.
+ Hà chỉ kịp cười, vẫy vẫy chiếc mũ tai bèo. Trong túi áo xanh của cô luôn có một lá thư viết dở cho Thành, kể về nỗi nhớ mùi hoa sữa, nhớ mẹ, và cả lời hẹn ước thầm kín. Nhưng ở chiến trường này, lời hứa đôi khi là một điều xa xỉ.


