Bài viết

Khối Thép Rực Lửa

Khi xe tăng bị trúng đạn và sắp nổ, Lâm đã từ chối thoát thân một mình để ở lại cứu Tuấn bị kẹt trong buồng lái. Sự dũng cảm của Lâm đã giúp cả hai thoát chết trong gang tấc trước khi xe phát nổ. Tình đồng chí ở đây là sự kiên định, là quyết tâm không để ai phải cô độc trước cửa tử.

Lâm Đồng16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1975, trong trận đánh cửa ngõ tiến vào Sài Gòn, chiếc xe tăng của Tuấn (trưởng xe) và Lâm (pháo thủ) bị trúng đạn chống tăng. Khói đen mù mịt tràn vào khoang lái, lửa bắt đầu bốc lên từ phía động cơ.

Tuấn bị mảnh đạn găm vào vai, máu chảy đỏ thẫm tay áo, nhưng anh vẫn cố đẩy Lâm ra phía cửa hầm:
  • "Lâm! Xe sắp nổ rồi, nhảy ra ngay! Mau lên!"

Lâm đã mở được nắp hầm, nhưng khi nhìn lại, anh thấy chân của Tuấn bị kẹt cứng trong đống đổ nát của buồng lái. Bên ngoài, đạn địch vẫn bắn xối xả vào vỏ thép "chan chát".
  • "Tôi không bỏ anh lại! Chúng ta cùng đi, hoặc cùng nằm lại đây!" – Lâm gào lên, đôi bàn tay bỏng rát vì chạm vào khối thép nóng rực, anh điên cuồng dùng xà beng bẩy đống mảnh vụn để giải cứu chân bạn.

Mặc kệ lửa đã bén đến sát thùng nhiên liệu, Lâm dùng hết sức bình sinh cõng Tuấn ra khỏi xe. Chỉ vài giây sau khi họ lăn mình xuống một hố bom gần đó, chiếc xe tăng phát nổ thành một quầng lửa khổng lồ.Trong bóng tối của khói đạn, Lâm xé áo mình băng bó cho Tuấn, rồi cõng bạn chạy băng qua trận địa để tìm quân y. Để Tuấn không ngất đi, Lâm cứ lẩm bẩm: "Sắp thắng rồi anh ơi, về quê em gả em gái cho anh, anh không được chết!"Hòa bình lập lại, ông Tuấn mất đi một chân, còn đôi bàn tay ông Lâm đầy những vết sẹo bỏng chằng chịt. Mỗi năm vào ngày 30/4, họ lại ngồi bên nhau, ông Tuấn lại nắm lấy đôi tay sẹo của bạn và nói:
  • "Bàn tay này đã tái sinh tôi một lần nữa từ trong đống lửa."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn