Bài viết

Khối Thép Rực Lửa (3)

Khi xe tăng bị trúng đạn và sắp nổ, Lâm đã từ chối thoát thân một mình để ở lại cứu Tuấn bị kẹt. Sự dũng cảm và lỳ lợm của Lâm đã giúp cả hai thoát chết trong gang tấc trước khi khối thép biến thành một ngọn núi lửa. Tình đồng chí ở đây là sự kiên định tột cùng, sẵn sàng thách thức cả tử thần để bảo vệ người anh em.

Lâm Đồng21/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trưa ngày 30/4/1975, chiếc xe tăng của Tuấn (trưởng xe) và Lâm (pháo thủ) dẫn đầu đội hình thọc sâu vào nội đô Sài Gòn. Giữa phố xá rực lửa, một quả đạn chống tăng cực mạnh từ ổ phục kích bắn thẳng vào mạn sườn xe. Tiếng nổ đanh gọn xé toạc không gian, khói đen mù mịt tràn vào khoang lái, lửa bắt đầu liếm vào các thùng đạn dự phòng.

Tuấn bị mảnh đạn găm đầy ngực, máu tuôn ra đỏ sẫm cả bộ quân phục. Thấy khói lửa bốc lên dữ dội, anh biết xe sắp nổ tung, liền dùng sức tàn cuối cùng đẩy mạnh Lâm ra phía cửa hầm:
  • "Lâm! Nhảy ra ngay! Đạn sắp nổ rồi! Mau lên!"

Lâm đã leo được nửa người ra ngoài, nhưng khi nhìn lại, anh thấy chân của Tuấn bị kẹt cứng dưới thanh xà thép bị biến dạng. Lâm không nhảy xuống. Anh hét lên giữa tiếng đạn đại liên của địch bắn "chan chát" vào vỏ thép:
  • "Tôi không bỏ anh! Chết thì cùng chết!"

Mặc cho lửa bắt đầu bén vào áo, Lâm điên cuồng dùng xà beng bẩy khối thép nóng rực. Da thịt anh bỏng rát, mùi khét của tóc và vải cháy bốc lên nồng nặc. Trong khoảnh khắc quả đạn đầu tiên trong xe phát nổ "oàng", Lâm kịp lôi được Tuấn ra và cả hai lăn mình xuống lòng đường.Chỉ vài giây sau, chiếc xe tăng phát nổ thành một quầng lửa khổng lồ cao hàng chục mét. Lâm nằm đè lên người Tuấn để che chắn mảnh đạn. Khi quân ta tràn lên làm chủ trận địa, họ thấy hai người lính nằm bất tỉnh, đôi bàn tay của Lâm vẫn còn nắm chặt lấy vạt áo đẫm máu của Tuấn, da thịt hai người gần như dính chặt vào nhau vì lửa nóng.Hòa bình lập lại, ông Tuấn mất đi một chân, còn đôi bàn tay ông Lâm đầy những vết sẹo bỏng chằng chịt, co quắp không bao giờ duỗi thẳng được nữa. Mỗi lần gặp nhau, ông Tuấn lại nắm lấy đôi tay sẹo ấy mà nghẹn ngào:
  • "Thép cũng phải chảy, nhưng tình đồng chí của ông cháu mình thì lửa nào đốt cho tan được!"

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn