Khối Thép Rực Lửa (3)
Khi xe tăng bị trúng đạn và sắp nổ, Lâm đã từ chối thoát thân một mình để ở lại cứu Tuấn bị kẹt. Sự dũng cảm và lỳ lợm của Lâm đã giúp cả hai thoát chết trong gang tấc trước khi khối thép biến thành một ngọn núi lửa. Tình đồng chí ở đây là sự kiên định tột cùng, sẵn sàng thách thức cả tử thần để bảo vệ người anh em.
Trưa ngày 30/4/1975, chiếc xe tăng của Tuấn (trưởng xe) và Lâm (pháo thủ) dẫn đầu đội hình thọc sâu vào nội đô Sài Gòn. Giữa phố xá rực lửa, một quả đạn chống tăng cực mạnh từ ổ phục kích bắn thẳng vào mạn sườn xe. Tiếng nổ đanh gọn xé toạc không gian, khói đen mù mịt tràn vào khoang lái, lửa bắt đầu liếm vào các thùng đạn dự phòng.
"Lâm! Nhảy ra ngay! Đạn sắp nổ rồi! Mau lên!"
"Tôi không bỏ anh! Chết thì cùng chết!"
"Thép cũng phải chảy, nhưng tình đồng chí của ông cháu mình thì lửa nào đốt cho tan được!"



