Bài viết

“Không ai bị lãng quên”

Thái Nguyên16/04/2026Hoàng Thị Hiền1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Văn Hùng luôn nhắc về những người đã hy sinh, như một điều không bao giờ được phép lãng quên trong cuộc đời mình.

Mỗi khi kể chuyện, giọng ông thường chậm lại, ánh mắt trầm xuống, như đang nhìn về một nơi rất xa – nơi có những người đồng đội đã từng cùng ông đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc đời.

“Chúng tôi sống… để nhớ họ.”

Câu nói ấy, ông không nói một lần, mà nói rất nhiều lần. Không phải để nhấn mạnh, mà như một lời tự nhắc nhở chính mình.

Ông kể rằng, trong chiến tranh, có những người lính còn rất trẻ. Họ ra đi khi chưa kịp sống trọn vẹn tuổi thanh xuân, chưa kịp trở về quê hương, chưa kịp thực hiện những ước mơ giản dị như một mái nhà, một gia đình.

“Có người hôm trước còn ngồi ăn cơm với tôi… hôm sau đã không còn nữa.”

Ông dừng lại. Không gian im lặng trong vài giây.

Những câu chuyện ông kể không hề kịch tính, không tô vẽ, nhưng lại khiến người nghe lặng đi. Bởi đó là sự thật – một sự thật giản dị nhưng đầy mất mát.

Có lần, ông nói:
“Chúng tôi không phải là những người đặc biệt… chỉ là những người may mắn hơn một chút, vì còn được trở về.”

Chính vì vậy, ông luôn cho rằng mình có trách nhiệm phải kể lại, phải giữ gìn những ký ức ấy.

Mỗi câu chuyện ông kể không chỉ là một kỷ niệm, mà còn là một lần gọi tên những người đã khuất, để họ không bị lãng quên trong dòng chảy của thời gian.

“Chỉ cần còn người nhớ… thì họ vẫn còn sống ở một cách nào đó.”

Nói xong, ông nhìn ra xa, nơi cánh đồng lặng gió.

Có lẽ, trong khoảnh khắc ấy, ông không chỉ đang kể chuyện –
mà đang sống lại cả một thời tuổi trẻ,
một thời mà ký ức không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn