không chỉ có gian khổ và hiểm nguy
không chỉ có gian khổ và hiểm nguy
Bác Nguyễn Thanh Sơn sinh năm 1942, tại thôn Xuân Sơn, xã Hoằng Sơn – một vùng quê giàu truyền thống cách mạng, nơi những lớp người con đã lớn lên cùng tinh thần yêu nước và ý chí kiên cường. Tuổi thơ của bác gắn với những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, khi nỗi đau mất mát và khát vọng độc lập luôn hiện hữu trong từng gia đình, từng làng xóm.
Năm 1965, khi vừa tròn hai mươi ba tuổi, trước tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác Nguyễn Thanh Sơn gác lại cuộc sống riêng, tình nguyện lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt. Ngày rời quê hương Xuân Sơn, bác khoác ba lô ra đi với niềm tin sắt son: sẵn sàng hy sinh để đất nước được độc lập, nhân dân được tự do.
Những năm tháng trong quân ngũ của bác Sơn là chuỗi ngày gian khổ nhưng đầy khí phách. Bom đạn kẻ thù trút xuống không ngơi nghỉ, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, bệnh tật và đói rét luôn rình rập. Có những đêm hành quân xuyên rừng trong mưa bom, có những ngày bám trụ nơi trận địa nóng bỏng, bác và đồng đội phải đối mặt trực tiếp với sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Giữa khói lửa chiến tranh, bản lĩnh và tinh thần thép của người lính cách mạng càng được tôi luyện.
“Thời hoa lửa” của bác Nguyễn Thanh Sơn không chỉ có gian khổ và hiểm nguy, mà còn thấm đẫm những mất mát, hy sinh. Nhiều đồng đội của bác đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại sau lưng những ước mơ chưa kịp thành hình và nỗi đau khôn nguôi cho gia đình, quê hương. Mỗi lần tiễn biệt đồng đội, nỗi đau lại lắng sâu trong tim, nhưng cũng chính từ đó ý chí chiến đấu của người lính càng thêm kiên cường, bởi bác hiểu rằng sự hy sinh ấy là để đổi lấy hòa bình cho Tổ quốc.
Trong những tháng ngày khốc liệt ấy, thứ nâng đỡ tinh thần bác Sơn và đồng đội chính là tình đồng chí, đồng đội. Đó là những bữa cơm sẻ nửa giữa chiến trường, những ngụm nước chuyền tay trong cơn khát, những lời động viên ngắn gọn nhưng chan chứa nghĩa tình. Chính tình người ấm áp giữa bom đạn đã giúp những người lính vượt qua mọi gian nan, bám trụ đến cùng, hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Đến năm 1971, sau 6 năm gắn bó với quân đội, bác Nguyễn Thanh Sơn xuất ngũ, trở về quê hương thôn Xuân Sơn. Chiến tranh vẫn còn tiếp diễn, nhưng quãng đời quân ngũ của bác đã khép lại với biết bao kỷ niệm không thể nào quên. Trở về đời thường, bác mang theo ký ức của một thời tuổi trẻ đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc, cho nhân dân.
Hôm nay, khi nhắc lại thời hoa lửa, câu chuyện của bác Nguyễn Thanh Sơn không chỉ là hồi ức của một cá nhân, mà còn là chứng tích sống động về tinh thần yêu nước, ý chí quật cường của thế hệ cha anh. Đó là lời nhắc nhở đối với các thế hệ hôm nay và mai sau: hòa bình, độc lập mà chúng ta đang có được đã phải đánh đổi bằng biết bao máu xương và sự hy sinh thầm lặng của những người lính như bác – những người con ưu tú của quê hương Hoằng Sơn anh hùng.



