Không có ngày xuất ngũ đối với tình đồng đội
Có một ngày mà người lính vừa mong chờ vừa không muốn đến: ngày chia tay đơn vị. Bác Giao từng trải qua cảm xúc ấy. Sau nhiều năm cùng nhau sinh hoạt và thực hiện nhiệm vụ, những người đồng đội đã trở nên thân thiết như anh em ruột thịt. Họ đã cùng nhau trải qua những ngày nắng nóng, những trận mưa, những giờ phút mệt mỏi và những khoảng thời gian nhớ nhà.
Bác Phạm Văn Giao – Không có ngày xuất ngũ đối với tình đồng đội
Thông tin: Sinh năm 1955; nhập ngũ năm 1978; xuất ngũ năm 1982.
Có một ngày mà người lính vừa mong chờ vừa không muốn đến: ngày chia tay đơn vị.
Bác Giao từng trải qua cảm xúc ấy. Sau nhiều năm cùng nhau sinh hoạt và thực hiện nhiệm vụ, những người đồng đội đã trở nên thân thiết như anh em ruột thịt. Họ đã cùng nhau trải qua những ngày nắng nóng, những trận mưa, những giờ phút mệt mỏi và những khoảng thời gian nhớ nhà.
Rồi một ngày, mỗi người chuẩn bị trở về quê. Tối hôm trước ngày chia tay, mọi người ngồi cạnh nhau lâu hơn thường lệ. Không ai muốn nói lời tạm biệt quá sớm. Những câu chuyện cũ được nhắc lại. Có người cười, có người lặng đi.
Bác Giao hiểu rằng từ ngày mai, mỗi người sẽ có một cuộc sống khác. Khi rời đơn vị, bác mang ba lô trên vai. Nhưng thứ bác mang theo nhiều nhất chính là kỷ niệm.
Sau này, cuộc sống mỗi người thay đổi. Có người tóc đã bạc, có người sức khỏe không còn như trước. Nhưng mỗi khi gặp lại, họ vẫn nhận ra nhau qua những câu chuyện của năm xưa.
Bác Giao luôn nghĩ rằng quân ngũ có ngày xuất ngũ, nhưng tình đồng đội thì không có ngày kết thúc. Bởi những người đã từng cùng nhau đi qua gian khó sẽ mãi mãi có một vị trí đặc biệt trong cuộc đời nhau.



