KHÔNG ĐỂ ĐỒNG ĐỘI CHỜ MÌNH
Trong quân ngũ, có những bài học rất giản dị nhưng theo người lính suốt cả cuộc đời. Với ông Nguyễn Mạnh Cương, sinh năm 1965, từng mang cấp bậc Thượng sĩ, một trong những điều đáng nhớ nhất của thời áo lính là ý thức giữ nhịp cùng tập thể. Người lính không chỉ rèn cho riêng mình mạnh mẽ hơn, mà còn phải biết sống sao để không làm ảnh hưởng đến đồng đội, không để đội hình phải chậm lại vì sự thiếu cố gắng của bản thân.
Những ngày trong đơn vị, việc huấn luyện, hành quân, sinh hoạt, trực gác hay chuẩn bị nhận nhiệm vụ đều đòi hỏi tính tự giác rất cao. Mỗi người có một phần việc riêng, nhưng tất cả lại gắn với nhau trong một đội hình chung. Nếu một người chuẩn bị chưa xong, cả tổ phải chờ; nếu một người chủ quan, đồng đội phải nhắc; nếu một người làm qua loa, nhiệm vụ chung có thể bị ảnh hưởng. Chính vì vậy, điều ông Cương thấm thía là người lính phải biết chủ động, biết chuẩn bị trước và biết hoàn thành phần việc của mình đúng lúc, đúng yêu cầu.
Có những buổi hành quân, khi đôi chân đã mỏi, vai đã nặng, người lính vẫn phải cố giữ bước. Không phải vì ai cũng khỏe như nhau, mà vì trong đội hình, mỗi người đều hiểu rằng phía trước là nhiệm vụ, bên cạnh là đồng đội. Một lời động viên, một cái nhìn nhắc nhở, một sự chờ nhau trong lúc khó khăn đã tạo nên tình cảm rất đặc biệt của đời lính. Từ những việc như vậy, người lính học được cách vượt qua sự mệt mỏi của cá nhân để giữ vững tinh thần chung.
Với cấp bậc Thượng sĩ, ông Cương càng hiểu rõ trách nhiệm nêu gương trong đơn vị. Nêu gương không nhất thiết là làm những điều lớn lao, mà trước hết là đúng giờ, gọn gàng, nghiêm túc, nói đi đôi với làm. Người đi trước phải nhắc được người đi sau bằng chính tác phong của mình. Trong môi trường quân đội, uy tín nhiều khi được tạo nên từ những việc rất nhỏ: một lần hoàn thành nhiệm vụ đúng hẹn, một lần hỗ trợ đồng đội khi cần, một lần không né tránh phần việc khó.
Sau này, khi tham gia Hội Cựu chiến binh từ ngày 15/01/1999 tại TDP Ninh Xuân, những bài học ấy vẫn còn nguyên giá trị trong cuộc sống. Nhưng phần sâu đậm nhất trong câu chuyện của ông Nguyễn Mạnh Cương vẫn là ký ức thời quân ngũ: sống trong đội hình, rèn ý chí, giữ kỷ luật và luôn tự nhắc mình không để tập thể phải chờ đợi vì sự thiếu trách nhiệm của bản thân.
Câu chuyện về ông là một lát cắt bình dị của “Câu chuyện thời hoa lửa”. Ở đó, phẩm chất người lính không được tô vẽ bằng những chi tiết lớn lao, mà hiện lên qua tinh thần tự giác, sự bền bỉ và tình đồng đội trong từng ngày rèn luyện.
Thông điệp gửi thế hệ trẻ:
Từ câu chuyện của ông Nguyễn Mạnh Cương, thanh thiếu nhi hôm nay có thể học được rằng sống trong tập thể phải biết tự giác và có trách nhiệm. Đừng để người khác phải chờ mình vì sự chậm trễ, qua loa hay thiếu cố gắng; hãy rèn luyện bản thân để luôn là người đáng tin cậy trong học tập, công việc và cuộc sống.



