Bài viết

Không để mạch liên lạc im lặng trên đồi A1

Giữa những đợt phản kích ác liệt ở đồi A1, chiến sĩ thông tin Chu Văn Mùi đã mang máy vô tuyến hơn 20kg, giữ liên lạc chỉ huy và gọi hỏa lực chi viện. Câu chuyện nhắc nhớ rằng trong chiến thắng, có những người lặng lẽ nhưng không để một mệnh lệnh nào bị đứt đoạn.

Bắc Ninh22/08/2026Chi Đoàn trường TH&THCS Nguyễn Du (Tuy Đức)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, một người lính thông tin thường không trực tiếp xuất hiện ở tuyến đầu của một cuộc xung phong. Nhưng nếu đường liên lạc bị cắt, mệnh lệnh không đến được nơi cần đến, thì cả một trận đánh có thể đổi chiều. Câu chuyện của Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Chu Văn Mùi trên đồi A1 là câu chuyện về sự bền bỉ ấy: âm thầm, khắc nghiệt và quyết định.

Chu Văn Mùi quê tại thôn Hà Thượng, xã Thượng Lan, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang. Ông tham gia du kích từ khi còn trẻ, nhập ngũ năm 1949 và thuộc Đại đội Thông tin 127, Tiểu đoàn 38, Trung đoàn 102, Đại đoàn 308 – Đại đoàn Quân Tiên phong, đơn vị chủ lực đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, Trung đoàn 102 được giao nhiều nhiệm vụ quan trọng, trong đó có chiến đấu tại cứ điểm A1. Đây là một điểm cao then chốt ở phía đông tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Cả ta và địch đều hiểu rằng A1 không chỉ là một ngọn đồi; đó là vị trí có ý nghĩa lớn đối với thế phòng ngự của quân Pháp và cục diện của chiến dịch.

Ngày 4 tháng 4 năm 1954, chiến sự ở A1 diễn ra đặc biệt ác liệt. Trong lúc đơn vị cần khẩn trương nắm tình hình và tổ chức chỉ huy, Chu Văn Mùi nhận lệnh tìm Trung đoàn trưởng Nguyễn Hùng Sinh. Ông mang theo chiếc máy vô tuyến nặng hơn 20kg. Sau một ngày một đêm thiếu ăn, thiếu nước, sức lực đã cạn kiệt, có lúc ông gần như không thể đứng vững. Nhưng người chiến sĩ thông tin hiểu rằng nếu không tìm được chỉ huy và không giữ được liên lạc, các mũi chiến đấu phía trước có thể rơi vào tình thế rất nguy hiểm.

Vì vậy, ông vẫn tiếp tục vượt qua địa hình bị bom phá, lần theo các vị trí chiến đấu trong làn đạn. Chiếc máy vô tuyến không chỉ là một khí tài; trong hoàn cảnh ấy, nó là “mạch máu” nối người chỉ huy với trận địa.

Có thời điểm, tại một trận địa bị địch phản kích từ nhiều hướng, Chu Văn Mùi gần như ở lại một mình. Ông vẫn bình tĩnh sử dụng đúng mật mã để gọi pháo binh ta bắn chi viện vào các hướng tiến công của đối phương. Nhờ duy trì liên lạc và truyền đúng tọa độ, hỏa lực của ta kịp thời đánh chặn những đợt phản kích, góp phần giữ vững trận địa.

Câu chuyện ấy cho thấy phẩm chất đặc biệt của người lính thông tin: không chỉ cần lòng dũng cảm, mà còn phải có sự chính xác, bình tĩnh và tinh thần trách nhiệm tuyệt đối. Trong vài phút căng thẳng của chiến trường, một con số tọa độ sai, một mật mã nhầm, hay một đường liên lạc bị bỏ dở đều có thể dẫn đến hậu quả lớn. Chu Văn Mùi đã làm nhiệm vụ của mình bằng ý chí vượt lên giới hạn thể lực.

Những đóng góp của ông được ghi nhận bằng việc được kết nạp Đảng sớm 5 tháng và tặng Huân chương Chiến công hạng Nhất. Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục công tác, từng làm Hiệu trưởng Trường Văn hóa Quân đoàn I trước khi nghỉ hưu.

Chiến thắng Điện Biên Phủ được làm nên bởi những quyết định lớn của lịch sử, nhưng cũng được xây dựng từ sự kiên định của từng con người cụ thể. Chu Văn Mùi không để mạch liên lạc im lặng giữa đồi A1. Và chính sự lặng thầm ấy đã góp phần nối liền ý chí của người chỉ huy với lòng quả cảm của người chiến sĩ nơi tuyến đầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn