Bài viết

KHÔNG NGỒI YÊN ĐỢI GIẶC

Năm 1072, vua Lý Thánh Tông mất, con lên nối ngôi là Lý Nhân Tông còn nhỏ tuổi. Công việc triều chính lúc bấy giờ ở trong tay Thái Lý Thường Kiệt, cương vị như Tể tướng2. Ông là một người yêu nước tha thiết, có ý thức tự chủ mãnh liệt, là một nhà chính trị lỗi lạc và một nhà quân sự tài ba. Trong khi đó, ở phương Bắc, nhà Tống ráo riết chuẩn bị xâm lược nước ta. Theo dõi chặt chẽ âm mưu và hành động của nhà Tống, ông chủ trương : “Ngồi đợi giặc, không bằng đem quân ra trước để chặn thế mạnh của

Hưng Yên17/12/2025Lê Nguyên Xuân (Trường TH, THCS và THPT Asahi Thái Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

KHÔNG NGỒI YÊN ĐỢI GIẶC

Năm 1072, vua Lý Thánh Tông mất, con lên nối ngôi là Lý Nhân Tông còn nhỏ tuổi. Công việc triều chính lúc bấy giờ ở trong tay Thái Lý Thường Kiệt, cương vị như Tể tướng2. Ông là một người yêu nước tha thiết, có ý thức tự chủ mãnh liệt, là một nhà chính trị lỗi lạc và một nhà quân sự tài ba. Trong khi đó, ở phương Bắc, nhà Tống ráo riết chuẩn bị xâm lược nước ta. Theo dõi chặt chẽ âm mưu và hành động của nhà Tống, ông chủ trương : “Ngồi đợi giặc, không bằng đem quân ra trước để chặn thế mạnh của giặc”.

Cuối năm 1075, mười vạn quân thuỷ bộ của ta, do Lý Thường Kiệt trực tiếp chỉ huy, bất ngờ tập kích vào các căn cứ xâm lược của quân Tống mà trung tâm là thành Ung Châu. Ngày 18-1-1076, quân ta bao vây thành Ung Châu và sau 42 ngày công phá dữ dội, ngày 1-3-1076, quân ta hạ được thành. Lý Thường Kiệt ra lệnh huỷ thành luỹ, phá kho tàng trong cả vùng Tả Giang và lấy đá lấp sông để ngăn chặn đường cứu viện của quân Tống. Mục đích của cuộc tiến công đã đạt được, Lý Thường Kiệt lập tức rút quân về nước trong lúc vua tôi nhà Tống đang bàn bạc cách đối phó.

Bằng cuộc tập kích táo bạo, đánh thẳng vào căn cứ của kẻ thù, Lý Thường Kiệt đã chặn được thế tiến công của giặc, đẩy chúng vào thế bị động ngay từ đầu và tạo ra nhiều điều kiện có lợi cho cuộc kháng chiến chống xâm lược của dân tộc ta. Bao nhiêu căn cứ quân sự và hậu cần nhà Tống chuẩn bị trong một thời gian dài, bỗng chốc bị phá huỷ tan tành. Những khó khăn của nhà Tống bị khoét sâu thêm. Các nước Liêu, Hạ được dịp coi thường nhà Tống; nhân dân càng oán ghét triều đình Tống. Mâu thuẫn trong nội bộ triều Tống ngày càng sâu sắc. Phái chủ chiến bị đả kích mạnh và tháng 10-1076, Tể tướng Vương An Thạch phải từ chức trong một thời gian.

(Theo: Phan Huy Lê, Phan Đại Doãn, Phạm Thị Tâm, Trần Bá Chí, Một số trận quyết chiến chiến lược trong lịch sử dân tộc, NXB Quân đội nhân dân, H., 1976)

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn