Bài viết

Không phai của Mẹ Việt Nam anh hùng Bùi Thị Mè

Bài viết ngắn về mẹ Việt Nam anh hùng Bùi Thị Mè

TP. Hồ Chí Minh13/06/2026Nguyễn Tú Bình (Đoàn trường Đại học Sài Gòn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

link: https://www.facebook.com/photo/?fbid=1532160211609184&set=a.822528342572378

“Câu Chuyện Thời Hoa Lửa Dấu ấn không phai của Mẹ Việt Nam anh hùng Bùi Thị Mè"

Trong một lần gần đây có dịp tham quan Bảo tàng Phụ nữ Nam Bộ, tôi đã được lắng nghe câu chuyện đầy xúc động về Mẹ Việt Nam anh hùng Bùi Thị Mè – hay còn gọi thân thương là Năm Mè. Chuyến đi ấy không chỉ giúp tôi hiểu thêm về lịch sử, mà còn để lại trong tôi niềm biết ơn sâu sắc đối với những con người đã hy sinh cả cuộc đời cho Tổ quốc.

Mẹ Bùi Thị Mè sinh ngày 26/6/1928 trong một gia đình trí thức, được học hành đầy đủ và sớm bộc lộ sự thông minh, xuất sắc trong học tập. Sau khi tốt nghiệp bằng Thành chung tại Vĩnh Long, mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Nhơn – một giáo chức yêu nước. Khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược Nam Bộ năm 1946, vợ chồng mẹ đã lựa chọn con đường dấn thân, vừa hoạt động hợp pháp dưới danh nghĩa thương gia, vừa bí mật ủng hộ kinh tế cho cách mạng.

Một trong những dấu ấn đặc biệt trong cuộc đời hoạt động của mẹ là việc mở trường Trung học tư thục tại Trà Vinh năm 1950. Bề ngoài, đó là một ngôi trường dạy học bình thường, nhưng thực chất lại là cơ sở cách mạng của Tỉnh ủy. Với vai trò Hiệu trưởng khi mới 29 tuổi, mẹ không chỉ truyền đạt tri thức mà còn góp phần nuôi dưỡng tinh thần yêu nước, đồng thời làm cầu nối vận động trí thức và quần chúng ủng hộ kháng chiến. Khi bị chính quyền Ngô Đình Diệm nghi ngờ và đóng cửa trường, mẹ đã khôn khéo đấu tranh để giữ vững vỏ bọc hợp pháp, tiếp tục hoạt động cách mạng.

Không dừng lại ở đó, mẹ còn đảm nhiệm nhiều trọng trách quan trọng: là thành viên của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, làm công tác tuyên truyền đối ngoại, rồi trở thành Thứ trưởng Bộ Y tế – Xã hội – Thương binh của Chính phủ Cách mạng Lâm thời miền Nam Việt Nam. Trên cương vị này, mẹ đã cống hiến hết mình cho công tác chăm lo thương binh, người dân trong chiến tranh, góp phần vào sự nghiệp đấu tranh chống Mỹ cứu nước.

Nhưng điều khiến tôi xúc động nhất không chỉ là những chiến công thầm lặng ấy, mà còn là những hy sinh quá lớn lao của một người mẹ. Mẹ có ba người con là liệt sĩ đã anh dũng hy sinh trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, và một người con khác trở thành thương binh. Nỗi đau mất con là nỗi đau không gì có thể bù đắp, nhưng mẹ vẫn kiên cường vượt qua, tiếp tục cống hiến cho cách mạng, giữ trọn niềm tin vào Đảng, vào Hồ Chí Minh và vào tương lai của dân tộc.

Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, mẹ tiếp tục đóng góp cho xã hội với vai trò Phó Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ TP. Hồ Chí Minh. Đến năm 1994, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”, cùng nhiều huân chương, huy chương ghi nhận những cống hiến to lớn của mẹ. Mẹ qua đời vào tháng 3/2014, để lại một tấm gương sáng về lòng yêu nước, đức hy sinh và nhân cách cao đẹp.

Rời khỏi bảo tàng, trong lòng tôi vẫn còn nguyên những cảm xúc lắng đọng. Tôi nhận ra rằng, những gì mình đang có hôm nay – hòa bình, được học tập, được sống trong một đất nước độc lập – đều được đánh đổi bằng biết bao máu xương và nước mắt của những con người như mẹ Bùi Thị Mè. Là một sinh viên, tôi tự nhủ phải sống có trách nhiệm hơn, học tập tốt hơn và biết trân trọng quá khứ.

Câu chuyện về mẹ không chỉ là một phần của lịch sử, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc cho thế hệ trẻ chúng tôi: hãy sống xứng đáng với sự hy sinh ấy, để những giá trị cao đẹp của dân tộc mãi được tiếp nối và lan tỏa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn