KHÔNG QUÂN VIỆT NAM - CƠN ÁC MỘNG TRÊN BẦU TRỜI
KHÔNG QUÂN VIỆT NAM - CƠN ÁC MỘNG TRÊN BẦU TRỜI
Người Mỹ từng bước vào chiến tranh Việt Nam với niềm tin gần như tuyệt đối rằng ưu thế công nghệ sẽ nghiền nát mọi đối thủ trên không.
- Họ có tàu sân bay.
- Có B-52.
- Có radar tối tân.
- Có tiếp dầu trên không.
- Có hệ thống tác chiến điện tử mạnh nhất thế giới thời điểm đó.
Còn phía Việt Nam?
- Những sân bay dã chiến.
- Những chiếc MiG ít ỏi.
- Phi công phải tính từng phút nhiên liệu trước khi cất cánh.
Nếu chỉ nhìn tương quan lực lượng… Đó gần như là một trận chiến không có hy vọng. Nhưng điều khiến giới quân sự Mỹ ám ảnh không nằm ở việc Việt Nam “Sống sót”. Mà là họ phản kháng được.
Trong 12 ngày đêm Linebacker II cuối năm 1972, hơn 700 lượt máy bay Mỹ cùng lúc trút lửa xuống miền Bắc từ nhiều hướng. Đó là một trong những mật độ không kích khủng khiếp nhất sau Thế chiến II. Vậy mà hệ thống phòng không - không quân Việt Nam không sụp đổ.
Họ vẫn đánh chặn. Vẫn phối hợp tên lửa, pháo cao xạ và tiêm kích. Vẫn buộc những phi công Mỹ phải bước vào bầu trời Hà Nội với cảm giác rằng họ có thể không quay về.
Điều đáng sợ nhất của Không quân Nhân dân Việt Nam không phải số lượng chiến đấu cơ. Mà là khả năng biến bất lợi thành chiến thuật.
MiG-21 nhỏ hơn, radar yếu hơn, tầm bắn ngắn hơn F-4 Phantom của Mỹ. Muốn bắn được đối phương, phi công Việt Nam buộc phải lao sâu vào vùng nguy hiểm ở khoảng cách cực gần.
Ở vận tốc cộng dồn hơn 3.000 km/h… 5 giây đủ để quyết định sống chết. Sai một thao tác nhỏ là biến mất khỏi bầu trời.
Nhưng trong điều kiện đó, Việt Nam vẫn có khoảng 20 phi công đạt đẳng cấp “ACE” - tức bắn rơi từ 5 máy bay đối phương trở lên.
Đó không còn là may mắn. Đó là thần kinh thép, phản xạ siêu thanh và khả năng kiểm soát máy bay đến giới hạn cuối cùng.
Ngay cả trên biển, nơi Hải quân Mỹ gần như thống trị tuyệt đối, không quân Việt Nam vẫn tạo ra điều mà nhiều người không nghĩ tới.
Năm 1972, những chiếc MiG-17 cận âm đã lao xuống tấn công tàu khu trục Mỹ ngoài khơi Đồng Hới.
Không phải nhiệm vụ cảm tử. Mà là một phi vụ có tổ chức, có tính toán đường bay và góc ném bom chính xác.
Trong môi trường không có vật che chắn, dưới hỏa lực phòng không dày đặc của hạm đội Mỹ… Họ vẫn đánh trúng mục tiêu. Khoảnh khắc đó mang ý nghĩa vượt xa thiệt hại vật chất.
Nó chứng minh rằng ngay cả bầu trời và mặt biển cũng không hoàn toàn nằm trong quyền kiểm soát tuyệt đối của siêu cường mạnh nhất thế giới.
Đến năm 1975, Không quân Nhân dân Việt Nam bước sang một cấp độ khác. Không còn chỉ phòng thủ. Họ bắt đầu tham gia trực tiếp vào chiến dịch hiệp đồng binh chủng quy mô lớn nhất lịch sử chiến tranh Việt Nam.
- Không kích sân bay.
- Yểm trợ thiết giáp.
- Mở đường cho năm cánh quân tiến vào Sài Gòn.
Đó không còn là những trận đánh riêng lẻ. Đó là dấu hiệu của một lực lượng đã trưởng thành thành một bộ máy tác chiến thực thụ.
Không quân Việt Nam năm đó không sở hữu công nghệ mạnh nhất. Không có ngân sách lớn nhất. Không có số lượng áp đảo nhất. Nhưng họ có một thứ khiến nhiều cường quốc phải dè chừng:
Khả năng chiến đấu trong áp lực cực hạn mà không sụp đổ. Bởi với nhiều phi công Việt Nam khi ấy… Bên dưới cánh bay của họ không chỉ là một tọa độ quân sự.
- Mà là quê hương.
- Là gia đình.
- Là thành phố đang bị ném bom.
Đôi khi trong chiến tranh… Ý chí sống còn của một dân tộc có thể biến một lực lượng nhỏ bé thành cơn ác mộng thật sự trên bầu trời.
Hãy để lại bình luận bên dưới, chia sẽ cảm xúc, lời chân thành từ trái tim của bạn về KHÔNG QUÂN VIỆT NAM./.



