KHÔNG QUÊN NƠI BIÊN GIỚI
Chiến tranh lùi xa, chú Ngân trở về quê hương Phú Tân với tấm Huy chương Chiến sĩ thi đua – minh chứng cho một thời thanh xuân rực lửa. Rời tay súng, chú cầm tay cày, xây dựng cuộc sống mới từ đôi bàn tay cần cù tại ấp Hậu Giang 1. Dù hiện tại là một nhà nông bình dị, chú vẫn tiếp tục cống hiến sức mình trong hàng ngũ Đảng viên tại chi bộ địa phương, giữ vững phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" giữa đời thường.
Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, mỗi thế hệ đều có những cách riêng để viết nên bài ca yêu nước. Với tôi, hình ảnh về một thời hoa lửa ấy trở nên sống động và chân thực hơn bao giờ hết qua lời kể của một nhân chứng lịch sử ngay tại quê hương Phú Tân thân yêu: Chú Phạm Văn Ngân. Sinh năm 1971, chú Ngân bước vào tuổi đôi mươi đúng lúc tiếng súng nơi biên giới Tây Nam vẫn còn những dư âm căng thẳng và đầy thử thách. Năm 1991, với tinh thần tình nguyện và trái tim rạo rực nhiệt huyết của tuổi trẻ, chú đã gác lại những dự định cá nhân để lên đường nhập ngũ, sinh hoạt tại Sư đoàn 330, giữ chức vụ trợ lý Trung đoàn 20.
Tuổi 20 của chú Ngân không phải là những giảng đường hay những buổi hẹn hò dưới ánh đèn phố thị, mà là những đêm hành quân dưới mưa tầm tã, là tiếng pháo rền vang giữa đại ngàn biên giới. Chú bồi hồi nhớ lại: "Trong những tiếng pháo vang dội ấy, quân địch tràn sang bất ngờ với lực lượng áp đảo. Đạn địch cày xới mặt đất quanh mình, tiếng pháo rền vang suốt ngày đêm. Nỗi đau lớn nhất không phải là sự hiểm nguy của bản thân, mà là khi chứng kiến những đồng đội thân thiết ngã xuống ngay cạnh mình."
Ký ức về biên cương tan hoang dưới bàn tay quân địch, những ngôi làng bị thiêu rụi và sự tàn khốc của chiến tranh đã hằn sâu vào tâm trí người lính trẻ. Nhưng chính trong đau thương, lòng kiên định và ý chí bảo vệ chủ quyền lãnh thổ lại càng trở nên sắt đá. Với chú và đồng đội lúc bấy giờ, biên giới không chỉ là những dải đất xa xôi, mà là máu thịt, là lời khẳng định đanh thép về chủ quyền của quân dân Việt Nam.
Chiến tranh lùi xa, chú Ngân trở về quê hương Phú Tân với tấm Huy chương Chiến sĩ thi đua – minh chứng cho một thời thanh xuân rực lửa. Rời tay súng, chú cầm tay cày, xây dựng cuộc sống mới từ đôi bàn tay cần cù tại ấp Hậu Giang 1. Dù hiện tại là một nhà nông bình dị, chú vẫn tiếp tục cống hiến sức mình trong hàng ngũ Đảng viên tại chi bộ địa phương, giữ vững phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" giữa đời thường.
Câu chuyện của chú Phạm Văn Ngân như một thước phim tư liệu quý giá, nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi rằng: Hòa bình hôm nay được đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu và nước mắt của những người đi trước. Những âm thanh của tiếng pháo nơi biên giới năm xưa vẫn như còn vang vọng, không phải để gieo rắc nỗi sợ hãi, mà để giục giã chúng tôi sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của một thế hệ "tuổi hai mươi" anh hùng. Lắng nghe câu chuyện của chú Ngân, em cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết giá trị của hòa bình và sự hy sinh thầm lặng của những người lính năm xưa. Trong lòng em dâng lên niềm kính phục sâu sắc đối với tinh thần quả cảm, ý chí kiên cường và tình yêu nước thiêng liêng của thế hệ đi trước. Em thấy mình thật may mắn khi được lớn lên giữa thời bình, và càng tự nhủ phải sống tốt hơn, chăm học hơn, biết trân trọng những điều giản dị xung quanh. Câu chuyện của chú không chỉ khiến em xúc động, mà còn tiếp thêm cho em niềm tự hào và trách nhiệm để cố gắng mỗi ngày, để xứng đáng với những gì mà lớp lớp cha anh đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ của mình.


