Bài viết

KHÔNG TÊN GIỮA RỪNG GIÀ: CHIẾN SĨ VÕ VĂN TẤN

Nghệ An07/07/2026Trần Thị Như Quy (Nghĩa Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

KHÔNG TÊN GIỮA RỪNG GIÀ: CHIẾN SĨ VÕ VĂN TẤN

Có những cuộc đời lính khép lại một cách thầm lặng đến mức trang sổ biên bia chỉ kịp ghi lại vỏn vẹn họ tên, năm sinh và ngày ngã xuống, để lại một khoảng trắng mênh mông như lòng đất mẹ bao dung. Tôi là Võ Văn Tấn, sinh năm 1960. Tôi bước vào cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam khi tuổi đời vừa tròn mười chín – cái tuổi đẹp nhất với bao hoài bão thanh xuân còn dang dở. Ngày 23 tháng 02 năm 1979, tôi vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường khốc liệt ấy.

Trận đánh cuối cùng của tôi diễn ra vào một ngày mùa khô hanh hao, giữa lòng một khu rừng già sặc sụa mùi thuốc súng của đạn pháo. Đơn vị của chúng tôi bị chia cắt trong một đợt tập kích bất ngờ bằng hỏa lực mạnh của quân địch. Giữa làn khói đạn mịt mù xé rách vạt áo, tôi ôm khẩu súng bộ binh của mình kiên cường bám trụ bên mép chiến hào, bắn chặn từng đợt lính địch đang bò lên hòng chiếm giữ trận địa. Một quả đạn cối nổ tung ngay trước mặt, sức ép kinh hoàng kèm mảnh đạn phạt trúng ngực trái khiến tôi gục xuống. Không còn những dòng tư liệu dài mô tả chức vụ hay đơn vị, nhưng tình yêu đất nước trong tôi chưa từng vơi bớt một chút nào.

Chi tiết biểu tượng: Kỷ vật duy nhất còn sót lại của tôi nơi chiến hào năm ấy là chiếc thắt lưng da lính đã sờn cũ, phía mặt trong được rạch bằng mũi dao găm tạo thành hai chữ "Quyết Tâm" ngay ngắn. Dù thông tin về tôi có thể nhạt nhòa theo thời gian, nhưng dòng máu tôi đổ xuống đất biên cương đã hòa làm một với non sông, giữ cho dải đất biên thùy mãi mãi vẹn tròn bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHÔNG TÊN GIỮA RỪNG GIÀ: CHIẾN SĨ VÕ VĂN TẤN | Câu chuyện thời hoa lửa