Bài viết

KHUẤT DUY TIẾN – NGƯỜI TRUNG ĐOÀN TRƯỞNG Ở ĐƯỜNG 9 – NAM LÀO

Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào năm 1971 là chiến dịch gắn rất rõ với Khuất Duy Tiến khi ông là Trung đoàn trưởng Trung đoàn 64, Sư đoàn 320. Trong chiến dịch, Trung đoàn 64 được giao đánh vào khu vực điểm cao 543, sau đó phát triển tiến công căn cứ 31 của Lữ đoàn dù 3 quân đội Sài Gòn.

Quảng Ninh11/08/2026Xã Phúc Trạch (Xã Phúc Trạch)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
KHUẤT DUY TIẾN – NGƯỜI TRUNG ĐOÀN TRƯỞNG Ở ĐƯỜNG 9 – NAM LÀO

Tháng 2 năm 1971.

Trên dãy Trường Sơn, mùa khô nhưng chiến trường không hề yên tĩnh.

Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào đang bước vào những ngày quyết liệt. Quân Mỹ và quân đội Sài Gòn mở cuộc hành quân Lam Sơn 719 nhằm đánh phá tuyến vận chuyển chiến lược của ta trên đường Trường Sơn.

Giữa chiến trường ấy, Thiếu tá Khuất Duy Tiến, Trung đoàn trưởng Trung đoàn 64, Sư đoàn 320, nhận nhiệm vụ đưa đơn vị vào một trận đánh mà sau này ông vẫn nhớ mãi.

Đó là trận đánh vào cứ điểm 31, còn gọi là điểm cao 456.

ĐIỂM CAO GIỮA TRƯỜNG SƠN

Cứ điểm 31 nằm ở một vị trí có ý nghĩa quan trọng trong hệ thống phòng thủ của đối phương.

Phía trước là những triền núi hiểm trở.

Phía sau là những tuyến đường chiến lược.

Đối với người chỉ huy, bản đồ chỉ là những đường nét.

Nhưng đối với người lính, mỗi đường nét ấy là một quả đồi phải vượt qua, một cánh rừng phải băng qua và một trận chiến có thể phải đánh đổi bằng tuổi trẻ.

Khuất Duy Tiến hiểu điều đó.

Ông không chỉ nhìn vào mục tiêu trước mắt mà phải tính đến toàn bộ thế trận.

Làm thế nào để đưa bộ đội tiếp cận?

Làm thế nào để tạo thế bất ngờ?

Làm thế nào để đánh nhanh, đánh mạnh nhưng vẫn bảo đảm khả năng phát triển chiến đấu?

Trong điều kiện thông tin liên lạc và bản đồ còn nhiều khó khăn, người Trung đoàn trưởng phải dựa vào khả năng nắm tình hình, phán đoán và bản lĩnh của người chỉ huy. Chính trong hoàn cảnh ấy, Trung đoàn 64 vừa hành quân, vừa chiến đấu và hoàn thành nhiệm vụ được giao.

TRẬN ĐÁNH Ở CỨ ĐIỂM 31

Khi trận đánh bắt đầu, sức chống trả của đối phương rất mạnh.

Cứ điểm 31 được bảo vệ bởi một lực lượng tinh nhuệ.

Nhưng Khuất Duy Tiến đã tổ chức lực lượng theo hướng tập trung sức mạnh vào những điểm then chốt, từng bước phá vỡ thế phòng thủ.

Điều đặc biệt ở người Trung đoàn trưởng ấy là ông không xem trận đánh chỉ là cuộc đối đầu giữa hai bên.

Ông luôn nghĩ đến con người.

Mỗi quyết định của người chỉ huy đều liên quan trực tiếp đến những người lính đang ở phía trước.

Vì vậy, sự táo bạo luôn đi cùng với sự tính toán.

Sự quyết đoán luôn đi cùng với trách nhiệm.

Sau những giờ chiến đấu quyết liệt, Trung đoàn 64 đã đánh chiếm cứ điểm 31, tiêu diệt và bắt một bộ phận lớn lực lượng đối phương, góp phần phá vỡ tuyến phòng thủ phía tây bắc của địch trong khu vực.

Nhưng với Khuất Duy Tiến, thắng một trận chưa bao giờ có nghĩa là chiến tranh đã kết thúc.

Phía trước vẫn còn những nhiệm vụ mới.

Những trận đánh mới.

Những người lính vẫn phải tiếp tục hành quân.

MỘT NGƯỜI CHỈ HUY TRƯỞNG THÀNH TỪ CHIẾN TRƯỜNG

Điều làm nên chiều sâu trong câu chuyện về Khuất Duy Tiến không chỉ là chiến thắng ở Đường 9 – Nam Lào.

Đó là cả một hành trình dài.

Từ một thiếu niên tham gia cách mạng khi mới 13 tuổi, từng bị địch bắt và giam tại Hỏa Lò, ông vượt qua tù ngục rồi gia nhập quân đội năm 1950. Ông chiến đấu trong kháng chiến chống Pháp, sau đó tiếp tục cùng Sư đoàn 320 vào chiến trường Quảng Trị và nhiều chiến trường lớn trong kháng chiến chống Mỹ.

Những năm tháng ấy đã tạo nên một Khuất Duy Tiến cẩn trọng nhưng quyết đoán, sâu sát nhưng linh hoạt, luôn đặt trách nhiệm với bộ đội lên hàng đầu.

Sau này, ông còn tham gia Chiến dịch Tây Nguyên năm 1975 với vai trò Trưởng phòng Tác chiến mặt trận và tham gia xây dựng kế hoạch nghi binh, góp phần tạo nên bất ngờ chiến lược cho đối phương trước trận đánh Buôn Ma Thuột.

Nhưng nếu phải chọn một hình ảnh để kể về người anh hùng ấy, có lẽ đó vẫn là người Trung đoàn trưởng Khuất Duy Tiến giữa chiến trường Đường 9 năm 1971.

Một người chỉ huy đứng trước bản đồ, phía trước là núi rừng và những trận đánh chưa biết bao giờ kết thúc.

Ông không biết ngày mai mình sẽ ra sao.

Những người lính dưới quyền ông cũng không biết ai sẽ trở về.

Nhưng tất cả đều hiểu một điều:

Nhiệm vụ còn ở phía trước thì người lính chưa thể dừng lại.


Chiến tranh rồi cũng đi qua.

Khuất Duy Tiến tiếp tục trưởng thành, trở thành Sư đoàn trưởng, rồi Tư lệnh Quân đoàn 3 và đảm nhiệm nhiều trọng trách trong quân đội. Năm 2013, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nhưng những năm tháng Đường 9 – Nam Lào vẫn là một phần ký ức không thể phai mờ.

Bởi ở đó, giữa một chiến trường khốc liệt, một người Trung đoàn trưởng đã cùng những người lính của mình viết nên một trang sử bằng lòng dũng cảm, trí tuệ và trách nhiệm.

Và có lẽ, đó cũng là điều sâu sắc nhất về một thế hệ tướng lĩnh trưởng thành từ chiến tranh:

Họ không bắt đầu cuộc đời binh nghiệp bằng quân hàm.

Họ bắt đầu bằng một bộ quân phục, một nhiệm vụ được giao và những người đồng đội mà mình phải có trách nhiệm đưa trở về.

Khuất Duy Tiến đã đi qua những năm tháng ấy như thế.

Từ người lính trẻ của những ngày đầu kháng chiến, đến người Trung đoàn trưởng trên chiến trường Đường 9 – Nam Lào, rồi trở thành vị tướng của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Một cuộc đời đi qua chiến tranh.

Một cuộc đời được tôi luyện từ những điểm cao giữa Trường Sơn.

Và một cái tên đã được lịch sử ghi lại bằng những năm tháng không lùi bước trước gian khổ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHUẤT DUY TIẾN – NGƯỜI TRUNG ĐOÀN TRƯỞNG Ở ĐƯỜNG 9 – NAM LÀO | Câu chuyện thời hoa lửa