Khúc Bình Minh Đỏ Trên Đất Mẹ Tích Khánh
Khúc Bình Minh Đỏ Trên Đất Mẹ Tích Khánh
Khúc Bình Minh Đỏ Trên Đất Mẹ Tích Khánh
Vào đúng ngày đầu tiên của năm 1952, giữa lúc ngọn lửa kháng chiến đang lan rộng khắp các vùng quê Nam Bộ, cậu bé Đỗ Văn Gà cất tiếng khóc chào đời tại mảnh đất Tích Khánh giàu truyền thống. Tuổi thơ và những năm tháng thanh xuân của ông trôi qua giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Tiếng máy bay gầm rú, màu khói bom đen sạm lấn át đi những bình yên vốn có của làng quê. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng trai trẻ đất Tích Khánh đã gác lại mọi ước mơ cá nhân, khoác lên mình màu áo lính và bước thẳng vào nơi mưa bom bão đạn.
Những năm tháng thời hoa lửa ấy là chuỗi ngày nếm mật nằm gai, đối mặt với ranh giới sinh tử mỏng manh. Đỗ Văn Gà cùng đồng đội đã băng qua biết bao tọa độ chết, giữ vững từng tấc đất, từng chiến hào dưới làn đạn xối xả của kẻ thù. Trong một trận chiến cam go, bom đạn dội xuống xé toạc màn đêm, anh bị thương nặng và ngã xuống ngay trên mảnh đất chiến trường. Giữa làn khói súng mịt mù, anh được đồng đội cứu sống, nhưng một phần thân thể và sức khỏe đã mãi mãi nằm lại với tuổi đôi mươi, mang lại cho anh tỷ lệ thương tật vĩnh viễn từ 21% đến 60%.
Hòa bình lập lại, giang sơn thu về một mối, người lính Đỗ Văn Gà trở về quê hương Tích Khánh với tấm thẻ thương binh trên tay. Những mảnh đạn găm vào da thịt mỗi khi trái gió trở trời lại nhức nhối, tái hiện lại những ký ức đau thương nhưng oanh liệt năm nào. Dù mang trong mình thương tật, ông không bao giờ đầu hàng trước hoàn cảnh. Với phẩm chất cao đẹp của "anh Bộ đội Cụ Hồ", ông lặng lẽ cống hiến sức lực còn lại, cùng bà con xóm giềng tăng gia sản xuất, hàn gắn những vết thương chiến tranh và xây dựng lại quê hương Tích Khánh ngày một đổi mới.
Mỗi năm, vào ngày mùng 1 tháng 1 — ngày sinh nhật của mình và cũng là ngày đầu năm mới — ông Gà lại lặng lẽ thắp một nén nhang lên bàn thờ đồng đội. Làn khói hương trầm nghi ngút sưởi ấm cho hương hồn những người anh em đã nằm lại nơi chiến trường xưa, những người đã mãi mãi dừng lại ở tuổi mười tám, đôi mươi để đổi lấy sắc xuân thanh bình cho đất nước.
Câu chuyện của ông — người thương binh Đỗ Văn Gà — không được khắc trên những bảng vàng rực rỡ, nhưng nó đã tạc vào lòng đất mẹ Tích Khánh một tượng đài bất tử của lòng yêu nước. Vết sẹo trên cơ thể ông chính là những "bông hoa lửa" nở rộ giữa thời bình, là lời nhắc nhở thiêng liêng cho thế hệ mai sau về cái giá của độc lập, tự do ngày hôm nay



