Cựu chiến binh

Khúc ca bi tráng bên cầu Bông - Cửa ngõ Sài Gòn

Bác Phạm Văn Định. Địa chỉ: Thị trấn Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh. Đơn vị: Đại đội 1, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 24, Sư đoàn 10, Quân đoàn 3.

Hải Phòng29/03/2026Nguyễn Thế Hải (xã Khúc Thừa Dụ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Định vỗ nhẹ lên bắp chân – nơi vẫn còn một vết sẹo dài do mảnh đạn:

"Cháu ạ, những ngày cuối tháng 4 năm 1975, không khí sục sôi lắm. Đơn vị bác nhận lệnh thần tốc tiến về Sài Gòn. Sáng sớm ngày 30/4, mục tiêu của tiểu đoàn bác là phải đánh chiếm bằng được Cầu Bông (trên quốc lộ 1) để mở đường cho Trung đoàn xe tăng 273 băng qua. Quân địch lúc đó điên cuồng chống trả để giữ cửa ngõ cuối cùng. Pháo binh, xe tăng của chúng bắn chặn xối xả. Bác và anh em phải bò từng mét dưới chân cầu, lợi dụng từng lùm cây, hố bom để áp sát. Tiếng súng nổ vang trời, khói bụi mịt mù, nhưng trong lòng ai cũng chỉ có một ý nghĩ: 'Sắp thắng rồi, phải vào được nội đô bằng mọi giá!'."

Giọng bác Định nghẹn lại, bác tháo chiếc kính lão ra, lau vội đôi mắt nhòe lệ: "Bác nhớ nhất là Lộc, một chiến sĩ trẻ quê ở Thanh Hóa, mới bổ sung vào đơn vị được mấy tháng. Lộc mới 19 tuổi, hay cười và hát rất hay. Đang trong lúc giằng co quyết liệt tại đầu cầu, Lộc ôm bộc phá lao lên để tiêu diệt hỏa lực địch. Một loạt đạn bắn tỉa của địch trúng ngực Lộc. Cậu ấy ngã xuống ngay sát mố cầu. Bác lao tới, ôm lấy Lộc vào lòng. Lúc đó, từ phía xa, những tia nắng đầu tiên của ngày 30/4 rọi xuống thành phố rực rỡ lắm. Lộc mở mắt nhìn về hướng Sài Gòn, thào thào: 'Bác Định ơi... thành phố đẹp quá... hòa bình thật rồi phải không bác?'. Nói xong, Lộc mỉm cười rồi nhắm mắt mãi mãi. Cậu ấy hy sinh lúc 9 giờ sáng, chỉ cách giờ phút Tổng thống Dương Văn Minh đầu hàng đúng hai tiếng đồng hồ."

Ánh mắt bác nhìn xa xăm, tay run run chạm vào tấm Huân chương chiến công: "Trưa hôm đó, khi xe tăng ta húc đổ cổng Dinh Độc Lập, cả thành phố vỡ òa trong rừng cờ hoa. Anh em bác ôm nhau khóc, khóc vì sướng, khóc vì mình còn sống. Nhưng rồi, khi nhìn lại đội hình, bác thấy trống vắng quá. Những người bạn vừa mới tối qua còn chia nhau điếu thuốc, còn bàn với nhau về chuyện cưới vợ, về chuyện đi học lại sau chiến tranh... giờ đã nằm lại dọc đường hành quân, nơi cầu Bông, cầu Tham Lương. Cái giá của hòa bình là thế đó cháu. Là những người ngã xuống ngay ngưỡng cửa ngôi nhà mình, ngay giờ phút mà cả dân tộc đang hát ca."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn