Anh hùng Lực lượng vũ trang

KHÚC CA CHIẾN SĨ TRÊN ĐƯỜNG RA BIÊN GIỚI

Mùa thu năm 1926, sau khi hoàn thành khóa huấn luyện chính trị tại Quảng Châu, đồng chí Lê Hồng Phong nhận nhiệm vụ di chuyển đến vùng biên giới Việt - Trung để tổ chức các trạm đón đường, đưa các thanh niên yêu nước trong nước sang học tập. Chặng đường băng rừng, lội suối vô cùng gian nan, lại luôn tiềm ẩn hiểm nguy từ các toán phỉ và mật thám.

Nghệ An22/08/2026xã Ea Riêng (Xã Ea Riêng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
KHÚC CA CHIẾN SĨ TRÊN ĐƯỜNG RA BIÊN GIỚI

Mùa thu năm 1926, sau khi hoàn thành khóa huấn luyện chính trị tại Quảng Châu, đồng chí Lê Hồng Phong nhận nhiệm vụ di chuyển đến vùng biên giới Việt - Trung để tổ chức các trạm đón đường, đưa các thanh niên yêu nước trong nước sang học tập. Chặng đường băng rừng, lội suối vô cùng gian nan, lại luôn tiềm ẩn hiểm nguy từ các toán phỉ và mật thám.

Những ngày đầu hoạt động, công việc của người cán bộ cách mạng không chỉ là tìm đường, giữ liên lạc và bảo đảm an toàn cho từng chuyến đi. Điều quan trọng hơn là phải giữ vững tinh thần cho những thanh niên lần đầu rời quê hương, bước vào một hành trình hoàn toàn xa lạ. Có người vừa đi vừa lo lắng, có người nhớ nhà, có người chưa hình dung được con đường phía trước sẽ dẫn mình đến đâu.

Trong những lúc nghỉ chân bên một con suối nhỏ hoặc dưới tán rừng già, Lê Hồng Phong thường kể cho anh em nghe về những điều đã được học tập ở Quảng Châu, về lý tưởng giải phóng dân tộc và về tương lai mà những người trẻ đang cùng nhau hướng tới. Anh đặc biệt chú trọng động viên các đồng chí phải giữ vững niềm tin, bởi con đường cách mạng phía trước còn dài và không thể tránh khỏi gian khổ.

Để tiếp thêm tinh thần cho các đồng chí giao liên và những thanh niên trẻ mới xuất ngoại, Lê Hồng Phong thường khẽ hát những bài ca yêu nước, những khúc ca cách mạng quốc tế mà anh đã tự dịch lời. Giọng hát của anh trầm ấm nhưng tràn đầy niềm tin vào ngày mai tươi sáng, vang lên giữa đại ngàn âm u. Những người đang mệt mỏi sau một ngày đường dài cũng dần lấy lại tinh thần, có người hòa giọng, có người chỉ lặng lẽ mỉm cười và tiếp tục bước đi.

Có lần, sau một chặng đường dài, cả nhóm dừng lại bên một bìa rừng khi trời đã tối. Không ai nói với ai nhiều lời, bởi tất cả đều thấm mệt. Lê Hồng Phong ngồi bên một gốc cây, nhắc mọi người kiểm tra lại hành trang rồi kể một câu chuyện ngắn về những người thanh niên đã vượt qua biết bao khó khăn để tìm con đường cứu nước. Anh nói rằng mỗi người hôm nay có thể chỉ là một người vô danh giữa núi rừng, nhưng những việc mình đang làm sẽ góp phần chuẩn bị cho một tương lai lớn lao của dân tộc.

Lời nói giản dị ấy khiến không khí trở nên ấm áp hơn. Những thanh niên trẻ hiểu rằng chuyến đi của mình không chỉ là rời quê hương để học tập, mà còn là bước vào một hành trình mang theo hy vọng của nhiều người ở quê nhà. Sáng hôm sau, khi sương còn phủ kín lối đi, cả đoàn lại tiếp tục lên đường.

Khúc ca thầm lặng trên đường biên giới vì thế không chỉ là tiếng hát giữa núi rừng. Đó còn là biểu tượng của niềm tin, tình đồng chí và ý chí vượt qua gian khó. Mỗi lời ca, mỗi câu chuyện, mỗi bước chân trong những ngày tháng ấy đều góp phần kết nối những người trẻ cùng chung một lý tưởng, biến những bước chân mệt mỏi thành những bước tiến kiên cường hướng về tương lai giải phóng dân tộc.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn