Bài viết

KHÚC CA TRONG CĂN HẦM CHỮ A

Đó là mùa hè năm 1972 tại vĩ tuyến 17. Bầu trời Quảng Trị không có màu xanh, chỉ có màu xám xịt của khói bom và màu đỏ rực của đất sỏi bị cày xới. Lộc là một lính công binh trẻ măng, quê ở làng hoa Ngọc Hà. Hành trang anh mang vào chiến trường, ngoài khẩu súng và chiếc cuốc chim, còn có một cuốn sổ tay ép đầy những cánh hoa khô.

Thái Nguyên09/06/2026Nguyễn Phương Hà (KHOA TOÁN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là mùa hè năm 1972 tại vĩ tuyến 17. Bầu trời Quảng Trị không có màu xanh, chỉ có màu xám xịt của khói bom và màu đỏ rực của đất sỏi bị cày xới.

1. Đóa hoa trên mũ tai bèo

Lộc là một lính công binh trẻ măng, quê ở làng hoa Ngọc Hà. Hành trang anh mang vào chiến trường, ngoài khẩu súng và chiếc cuốc chim, còn có một cuốn sổ tay ép đầy những cánh hoa khô.

Một chiều lặng gió hiếm hoi giữa hai trận pháo, Lộc nhìn thấy một nhành hoa dại nhỏ xíu, cánh màu tím nhạt, mọc lên ngay bên cạnh miệng hố bom còn khét lẹt. Anh cẩn thận hái nó, cài lên vành mũ tai bèo của mình.

"Cái hoa này lì thật," Lộc cười với đồng đội. "Bom dội thế mà nó vẫn nhất quyết phải nở."

2. Cuộc gặp gỡ dưới ánh chớp

Đêm đó, đơn vị của Lộc gặp đoàn văn công xung kích đi ngang qua để vào Nam bộ. Trong căn hầm chữ A chật chội, dưới ánh đèn dầu hỏa tù mù, họ chia nhau mẩu lương khô nhai dở.

Hà, cô ca sĩ có giọng hát trong như suối, nhìn thấy bông hoa tím trên mũ Lộc đã héo rũ vì sức nóng. Cô lấy từ túi áo ra một chiếc khăn tay thêu hình bông lúa, khẽ khàng gói bông hoa ấy lại:

• Hà nói: "Để em giữ, khi nào hòa bình em mang về trả lại anh ở Hà Nội."

• Lộc đáp: "Nếu mình không về, hãy cứ để nó nở ở đâu đó có tiếng chim hót nhé."

Họ chia tay nhau khi tiếng pháo lại bắt đầu cầm canh. Hà hát vội một câu quan họ, giọng hát lọt thỏm giữa tiếng nổ đanh gọn của pháo cao xạ, nhưng lại vang vọng mãi trong tim những người lính trẻ.

3. Sự bất tử của "Hoa Lửa"

Nhiều năm sau chiến tranh, Hà trở lại Quảng Trị. Cô giờ đã là một nghệ sĩ già, tóc bạc trắng. Trong tay bà vẫn là chiếc khăn tay năm cũ, bên trong là những cánh hoa tím đã mục nát theo thời gian nhưng được ép phẳng phiu.

Lộc đã nằm lại ở một cao điểm nào đó trong mùa hè đỏ lửa ấy. Anh không về để nhận lại bông hoa, nhưng bà Hà hiểu rằng:

Thời hoa lửa của họ không bao giờ lụi tàn. Nó đã hóa thân vào màu xanh của cỏ cây, vào sự bình yên của những đứa trẻ đang tung tăng đến trường hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn