Mẹ Việt Nam Anh hùng

Khúc ca về những Mẹ Việt Nam Anh hùng

Khúc ca về những Mẹ Việt Nam Anh hùng

Vĩnh Long21/11/2025Thanh Loan - Báo Cao Bằng (Xã đoàn Thạnh Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, tỉnh Cao Bằng có hàng ngàn người con ưu tú anh dũng hy sinh cho đất nước nở hoa độc lập, dân tộc kết trái tự do. Đảng, Nhà nước đã tặng thưởng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng (BMVNAH) cho những người Mẹ dâng hiến cho đất nước những người con thân yêu của mình.

Người mẹ kiên trung bất khuấtTheo đoàn lãnh đạo của tỉnh, chúng tôi đến thăm Lão thành cách mạng, BMVNAH Bế Thị Mầy sinh năm 1925, quê ở xóm Nà Pẳng, xã Đức Long (Hòa An). Dù sức khỏe đã yếu và không còn được minh mẫn, nhưng khi trò chuyện với chúng tôi, những ký ức xưa tràn về làm cảm xúc của mẹ lại trào dâng. Ông Nông Quang Dương, con trai của mẹ, cho biết: “Mỗi lần tiếp xúc với lãnh đạo, cán bộ các cấp đến thăm hỏi, tặng quà, mẹ tôi thường xúc động nhớ đến bố tôi và em tôi đã hy sinh để bảo vệ Tổ quốc”. Lão thành cách mạng, BMVNAH Bế Thị Mầy, xã Đức Long (Hòa An) quây quần cùng con cháu.Khi nghe chúng tôi nhắc tới thời kỳ chống Pháp, chống Mỹ của dân tộc, ký ức xưa hiện về, ánh mắt mẹ Mầy hướng về xa xăm. Vừa chỉ vào những Bằng Tổ quốc ghi công và các danh hiệu cao quý mà Đảng, Nhà nước trao tặng, mẹ kể cho chúng tôi nghe về con đường làm cách mạng. Năm 1941, nghe theo tiếng gọi của Đảng, Bác Hồ, cô thiếu nữ Bế Thị Mầy chưa tròn 16 tuổi đã tham gia cách mạng. Ngày ngày, Mầy cùng nhiều chị em ở làng đi đưa cơm, gạo cho bộ đội. Chèo đèo lội suối, vượt qua bao hiểm nguy, những gánh gạo, nắm cơm đã nuôi sống, tiếp sức cho các đồng chí cán bộ hoạt động bí mật. Vì biết anh trai Mầy đi bộ đội và nghi ngờ Mầy là người của cách mạng, giặc Pháp đã bắt Mầy. Từ ngon ngọt dụ dỗ đến những đòn tra khảo dã man, nhưng Mầy không khai, câu duy nhất chỉ là "tôi không biết ai, tôi không làm gì cả". Sau 3 ngày nhốt vào khám (tù) bỏ đói, đánh đập không thu được thông tin, chứng cớ gì, chúng đành phải thả Mầy ra và theo dõi. Tuy nhiên, với sự gan dạ, mưu trí, ngay khi vừa được tha, Mầy lại tiếp tục tham gia đưa cơm, tiếp lương cho bộ đội. Mẹ Bế Thị Mầy nói: mình không khai, nếu giết thì chỉ một mình, nhưng khai ra thì anh em, cách mạng bị mất người. Cũng như mọi người, căm thù chúng lắm nên phải bảo vệ bộ đội, bảo vệ cách mạng. Độc lập thì bà con mới không khổ. Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Mẹ tiếp tục tham gia vào Ban Chấp hành Đoàn thanh niên, Phụ nữ của xã, vận động, kêu gọi mọi người tiếp tục hưởng ứng tham gia các phong trào cách mạng. Chồng mẹ là Liệt sỹ Nông Quang Đặng (sinh năm 1924), quê ở xã Dân Chủ (Hòa An) cũng tham gia cách mạng từ năm 17 tuổi, đến năm 1945 gia nhập quân ngũ. Năm 1950, ông bị thương khi đang giữ vai trò Trung đội trưởng, thuộc Trung đoàn 97, đóng quân tại Sơn La. Mẹ nhớ rất rõ, khi chồng bị thương nặng, đồng đội tưởng đã mất nhưng khi kéo thi hài lên khỏi hố bom thì thấy còn thoi thóp nên tích cực cứu chữa. Trở về nhà với những vết thương nặng hành hạ, nhưng mẹ chăm sóc ân cần bằng cái nghĩa, cái tình chồng vợ. Mẹ nói: Ngày đó, nói là lấy nhau nhưng cũng chỉ được nhìn mặt nhau đôi lần rồi xa nhau hàng chục năm. Đến khi đoàn tụ đã là thương binh nặng, vợ chồng mới được gần gũi, sẻ chia. Và từ đó, 2 vợ chồng lần lượt sinh được 6 người con.Tiếp bước con đường của cha mẹ, 3 con trai của mẹ Mầy lần lượt tham gia các mạng trong các cuộc kháng chiến chống Mỹ, chiến tranh bảo vệ biên giới. Con cả Nông Quang Dương, người hiện nay tực tiếp phụng dưỡng mẹ nhập ngũ năm 1971, tại Trung đoàn 368, Bộ Tư lệnh Pháo binh 351, chiến đấu trực tiếp trên mặt trận Bình trị Thiên khói lửa. Sau giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước 1976, anh trở về Cao Bằng sinh sống. Còn anh Nông Quang Dựng (sinh năm 1956), nhập ngũ năm 1974 tại Sư đoàn 320; sau đó gia nhập Quân đoàn 3 làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia, đánh quân diệt chủng Pôn Pốt, rồi về Cao Bằng làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới. Hiện nay đang nghỉ hưu tại thị trấn Tĩnh Túc, Nguyên Bình. Liệt sỹ Nông Quang Vượng (sinh năm 1962), nhập ngũ năm 1982 đã anh dũng chiến đấu và hy sinh khi đang làm nhiệm vụ tại đồn Biên phòng Đàm Thủy (Trùng Khánh). Còn chồng mẹ sau một thời gian dài chiến đấu với bệnh tật, đã mất năm 1989 và được Nhà nước truy tặng liệt sỹ.Sự hy sinh thầm lặng, nỗi đau mất chồng mất con dường như vẫn hằn in trên khuôn mặt dấu vết của thời gian của mẹ Mầy. Ở cái tuổi 91, Lão thành cách mạng, BMVNAH Bế Thị Mầy vẫn không ngừng giáo dục con cháu nêu gương Bác Hồ vĩ đại. Dù cuộc sống bộn bề khó khăn, thiếu thốn nhưng mẹ luôn nỗ lực cùng các con, các cháu vượt lên đói nghèo, không ỷ lại vào sự hỗ trợ của Nhà nước. Nay tuổi già được vui vầy cùng con cháu, luôn được Đảng, Nhà nước và địa phương quan tâm, mẹ thấy như nỗi đau đã được vơi đi nhiều.Mẹ là tấm gương về đức hy sinh cao cả BMVNAH Hoàng Thị Hà, sinh năm 1918 ở xóm Đà Vĩ, xã Quốc Phong, Quảng Uyên có 2 con hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Sống gần trọn thế kỷ, Mẹ luôn là tấm gương về đức hy sinh cao cả. Sinh được 4 người con trai thì cả 3 người con trai đầu của mẹ đều lên đường nhập ngũ tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ngày tiễn các con lên đường, mẹ Hà không khóc mà động viên con rèn sức khỏe, chân cứng đá mềm để hoàn thành tốt nhiệm vụ. Các anh lên đường, mang theo tâm thế quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Các anh cũng hứa sẽ thường xuyên viết thư về cho gia đình. Nhưng chiến tranh khốc liệt, các anh đã không tiếc máu xương, quyết chiến đấu vì độc lập, tự do cho Tổ quốc. Lời hứa của các con với mẹ đã không thực hiện được. Lần lượt trong các năm 1970, 1972, mẹ Hà đau đớn đón nhận tin 3 con trai là Lôi Văn Chỉnh, Lôi Văn Minh, Lôi Văn Hùng của mẹ đều hy sinh tại Đắc Lắc và nước bạn Lào.Phóng viên Báo Cao Bằng nghe Mẹ Việt Nam Anh hùng Hoàng Thị Hà ở xã Quốc Phong (Quảng Uyên) kể lại ngày tiễn các con lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.May mắn thay, trong chiến tranh loạn lạc cũng có những điều kỳ diệu. Dù giấy bảo tử của Lôi Văn Hùng đã đến nhà, nhưng sau một thời gian dài, anh Hùng đã trở về nhà bằng xương bằng thịt. Niềm hạnh phúc bất ngờ xen lẫn nỗi đau thương như vỡ òa trong lòng mẹ và người thân. Đứa con thương yêu trở về trong vòng tay dường như tiếp sức cho mẹ vững tin hơn vào cuộc sống lắm gian khổ phía trước. Hơn 40 năm trôi qua, mỗi lần nhớ con, mẹ lại lần giở trong chiếc hộp gỗ sờn cũ đựng những giấy tờ, kỷ vật của các con ra xem. Những lúc như vậy, dường như mẹ thấy các anh vẫn còn ở bên. Mẹ lại tiếp tục chăm lo, vun đắp gia đình cho đến hôm nay.Tri ân các mẹ Việt Nam anh hùngCao Bằng, quê hương cội nguồn cách mạng còn lắm khó khăn, gian khổ nhưng rất đỗi kiên trung, bất khuất trong các cuộc đấu tranh cách mạng giành tự do, độc lập và bảo vệ Tổ quốc. Góp phần làm nên những thắng lợi vẻ vang đó là công sức, mồ hôi và xương máu của biết bao thế hệ cha, anh, trong đó không thể không nhắc đến công lao to lớn và sự hy sinh thầm lặng của các BMVNAH - Danh hiệu cao quý mà Đảng, Nhà nước và nhân dân ta dành tặng để ghi nhớ, tôn vinh các Mẹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khúc ca về những Mẹ Việt Nam Anh hùng | Câu chuyện thời hoa lửa