Bài viết

Khúc Cây Trôi Giữa Dòng Sông Máu

Giữa tình huống ngàn cân treo sợi tóc, Hải đã không bỏ rơi Bình khi bạn bị cá sấu tấn công. Cả hai đã cùng nhau vượt qua nghịch cảnh thiên nhiên và sự săn lùng của địch để hoàn thành nhiệm vụ. Tình đồng chí ở đây là sự gan góc tột độ, không bao giờ để đồng đội đơn độc giữa hiểm nguy, dù đối thủ là con người hay thú dữ.

Lâm Đồng21/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm tối mịt mù trên sông Lòng Tàu năm 1970, HảiBình ngậm ống thở bằng sậy, lặng lẽ lặn sâu dưới mặt nước đục ngầu phù sa. Nhiệm vụ của họ là áp sát và gắn khối thuốc nổ vào mạn chiếc tàu chở dầu khổng lồ của địch. Để không lạc nhau giữa dòng nước xoáy, họ buộc một sợi dây dù vào cổ tay mình nối với cổ tay đồng đội.

Đang bơi, Hải bỗng thấy sợi dây dù giật mạnh liên hồi. Anh quay lại và bàng hoàng thấy một con cá sấu khổng lồ đang ngoạm chặt lấy bắp chân của Bình, lôi anh xuống đáy bùn. Trong làn nước đỏ quạnh vì máu và bùn, Bình không hề hoảng loạn, anh rút dao găm đâm điên cuồng vào đầu con quái vật, nhưng đồng thời cũng ra hiệu bằng tay cho Hải: "Cắt dây đi! Đi đi! Hoàn thành nhiệm vụ!"Hải không cắt dây. Anh biết nếu bỏ đi lúc này, Bình sẽ làm mồi cho cá ngay lập tức. Hải bơi ngược lại, dùng đôi bàn tay trần siết chặt lấy hàm con cá sấu, rồi dùng dao găm đâm thẳng vào mắt nó. Giữa cuộc vật lộn sinh tử dưới lòng sông, máu của cả người và thú loang ra đỏ thẫm.Con cá sấu đau đớn nhả chân Bình ra. Hải nhanh chóng cõng bạn lên lưng, một tay dìu đồng đội, một tay vẫn nắm chặt khối thuốc nổ. Dù chân bị xé rách đến tận xương, Bình vẫn nghiến răng chịu đựng đau đớn tột cùng để cùng Hải tiếp cận mạn tàu. Họ phối hợp nhịp nhàng, gắn mìn vào đúng vị trí then chốt trước khi lặn sâu để rút lui.Khi tiếng nổ rung trời xé toạc màn đêm, biến chiếc tàu thành một quầng lửa khổng lồ, hai bóng người đã kịp dìu nhau ẩn nấp vào rừng đước rậm rạp. Bình lịm đi trong vòng tay Hải vì mất máu quá nhiều.Hòa bình lập lại, ông Bình trở về với vết sẹo hình răng cá sấu chằng chịt trên chân. Mỗi khi ngồi bên hiên nhà cùng ông Hải, ông lại cười bảo: "Cái chân này của tôi giờ là của ông đấy Hải ạ". Ông Hải chỉ lặng lẽ nhấp ngụm trà: "Mạng ông còn là mạng tôi, cái chân ấy thấm thía gì so với những anh em đã nằm lại dưới đáy sông!"

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn