Cựu chiến binh

Khúc hát bên dòng sông lửa

Câu chuyện tái hiện ký ức của một người lính trẻ trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, nơi tình đồng đội và lòng yêu nước đã giúp họ vượt qua bom đạn để giữ vững niềm tin chiến thắng.

Đắk Lắk06/04/2026Đỗ Mỹ Gia Hân (Trường TH Trần Quốc Tuấn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Lâm, một người lính đã từng đi qua những năm tháng mà người ta gọi là “thời hoa lửa” – nơi cái sống và cái chết chỉ cách nhau một làn đạn.

Đó là một buổi chiều đỏ rực bên dòng sông. Trời như nhuộm lửa bởi ánh hoàng hôn và khói bom. Đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ giữ chốt để bảo vệ con đường tiếp tế. Phía bên kia sông, địch đang tập trung lực lượng, chuẩn bị tấn công.

Tiếng pháo nổ dồn dập, đất dưới chân rung lên từng hồi. Tôi nằm sát bên chiến hào, tim đập mạnh. Bên cạnh tôi là Hùng – cậu bạn thân cùng nhập ngũ. Hùng quay sang, cười nhẹ:
“Ráng sống nhé, Lâm. Hết chiến tranh tao còn về cưới vợ.”

Tôi chưa kịp trả lời thì một tiếng nổ lớn vang lên. Khói bụi mù mịt. Khi tôi tỉnh lại, Hùng đã không còn nói cười nữa… đôi mắt cậu khép lại giữa khói lửa.

Nỗi đau nghẹn lại trong tim, nhưng tôi không được phép gục ngã. Tôi siết chặt khẩu súng, cùng đồng đội tiếp tục chiến đấu. Chúng tôi giữ vững trận địa suốt đêm đó, không cho địch vượt qua dòng sông.

Khi bình minh lên, ánh sáng đầu tiên chiếu xuống mặt nước lặng yên. Trận đánh đã kết thúc. Tôi ngồi bên bờ sông, nhìn dòng nước trôi, lòng nặng trĩu. Hùng đã nằm lại nơi này, cùng bao người khác.

Nhiều năm sau, tôi trở lại dòng sông ấy. Không còn tiếng súng, chỉ còn tiếng gió và tiếng nước chảy. Nhưng trong tôi, “khúc hát bên dòng sông lửa” vẫn vang lên – khúc hát của tuổi trẻ, của hy sinh, và của một thời không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn