Khác

Khúc Hát Bên Hầm Chông

Khúc Hát Bên Hầm Chông

Hưng Yên16/11/2025CĐ Y tế Hưng Yên (CĐ Y tế Hưng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

KHÚC HÁT BÊN HẦM CHÔNG

Những năm 1971, vùng rừng núi Đông Nam Bộ là nơi chiến sự căng thẳng nhất. Đơn vị tôi được giao nhiệm vụ dựng hệ thống hầm chông để chặn bước tiến của địch. Công việc nguy hiểm, chỉ cần sơ sẩy là tự mình rơi vào bẫy. Vậy mà giữa cái chết cận kề ấy, có một điều khiến chúng tôi vững lòng – tiếng hát của Lan, cô giao liên trẻ nhất trạm.

Lan hiền như cục đất, dáng nhỏ nhắn nhưng gan lì. Cô thường mang cơm, truyền tin tới chỗ chúng tôi giữa rừng sâu. Mỗi chiều, khi mặt trời vừa tắt, Lan lại ngồi trên tảng đá bên miệng hầm chông, cất lên khúc hát nhẹ như gió:
“Anh về có nhớ quê không… Nơi mẹ già chờ mong từng ngày…”
Tiếng hát trong trẻo đến nỗi cả rừng như lặng đi, khiến những người lính trẻ tạm quên đi sự hiểm nguy quanh mình.

Một đêm, địch mở cuộc càn quét lớn. Trời tối đen, pháo sáng quét lên bầu trời lạnh lẽo. Chúng tôi vừa rút lui vừa phá dấu vết hầm chông để không bị lộ. Bất ngờ, có tiếng báo động: một toán địch đang áp sát hướng Lan đang đi đưa thư.

Chúng tôi chạy vội đến thì thấy Lan đang khụy xuống bên mép suối. Bên cạnh là chiếc túi tài liệu đã được cô giấu kỹ dưới đá. Trước khi ngã xuống, Lan kịp cất một câu hát đứt đoạn, như muốn nhắn gửi:
“Đừng buồn… Việt Nam rồi sẽ sáng…”

Chúng tôi chôn Lan ngay bên lối rừng mà cô vẫn thường đi. Trên nấm đất nhỏ, anh em đặt một khúc tre – tượng trưng cho những chiếc hầm chông cô từng góp sức dựng lên.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi trở lại chỗ cũ. Gió rừng thổi qua những thân cây khô, bỗng ngân lên âm thanh rất quen – như tiếng ai đó đang hát lại khúc hát ngày nào.

Khúc hát bên hầm chông không chỉ là tiếng hát của một cô gái trẻ, mà là tinh thần bất khuất, tình yêu quê hương và sự hy sinh lặng thầm của biết bao con người trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn