Khúc hát bên sông Thạch Hãn
Khúc hát bên sông Thạch Hãn
Khúc hát bên sông Thạch Hãn
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, dòng sông Sông Thạch Hãn ngày đêm oằn mình dưới bom đạn. Đêm nào cũng có những chuyến đò bí mật đưa bộ đội vượt sông.
Người chèo đò là ông Ba Nghĩa — một lão nông đã ngoài năm mươi tuổi. Mái tóc bạc sớm vì chiến tranh, đôi bàn tay chai sần vì chèo lái giữa mưa bom.
Ai cũng bảo:
— “Ông già rồi, nghỉ đi.”
Nhưng ông chỉ cười:
— “Mấy chú bộ đội còn trẻ thế kia còn chưa nghỉ, tui nghỉ sao đành.”
Có những đêm pháo sáng rực trời, mặt sông sáng trắng như ban ngày. Ông Ba vẫn lặng lẽ chống chèo. Con đò nhỏ chở đầy những người lính trẻ tuổi đôi mươi.
Một chiến sĩ trẻ tên Vinh thường mang theo cây harmonica. Mỗi lần đò cập bến an toàn, anh lại thổi một khúc nhạc rất vui. Tiếng nhạc vang lên giữa chiến trường khiến ai cũng thấy lòng nhẹ hơn.
Một đêm, chuyến đò vừa ra giữa sông thì pháo địch bất ngờ dội xuống. Nước tung trắng xóa. Ông Ba cố giữ mái chèo, còn Vinh lao tới đỡ một đồng đội bị thương.
Con đò vẫn sang được bờ bên kia.
Nhưng sáng hôm sau, người ta không còn thấy Vinh nữa.
Ông Ba lặng lẽ nhặt chiếc harmonica mắc bên mạn thuyền. Từ đó, mỗi chuyến đò qua sông, ông đều mang theo nó như mang theo một phần tuổi trẻ của những người lính đã gửi lại nơi này.



