Khúc Hát Còn Vang Giữa Đại Ngàn
Trong những năm tháng chiến đấu tại chiến trường Campuchia chống chế độ diệt chủng Pôn Pốt, ông Nguyễn Văn Thành đã dành cả tuổi trẻ của mình cho những chặng đường hành quân và những trận chiến nơi biên giới xa xôi. Người lính trẻ năm ấy rời quê hương với một balô nhỏ và trái tim đầy nhiệt huyết, mang theo niềm tin rằng hòa bình rồi sẽ trở lại trên quê hương nếu thế hệ mình biết hy sinh và cống hiến. Những ngày ở chiến trường là chuỗi tháng năm đầy gian khổ. Ông cùng đồng đội vượt rừng, băng suối, sống giữa bom đạn và bệnh tật luôn rình rập. Có những đêm giữa đại ngàn Campuchia, tiếng hát của người lính vang lên khe khẽ để động viên nhau vượt qua nỗi nhớ nhà và những phút giây căng thẳng trước trận đánh. Chính tình đồng đội và lòng yêu nước đã trở thành nguồn sức mạnh giúp họ kiên cường bước tiếp. Trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương với tỷ lệ thương tật 31%. Dẫu mang trên mình vết thương chiến tranh, ông chưa bao giờ than phiền hay gục ngã. Sau ngày trở về quê hương, ông Nguyễn Văn Thành tiếp tục sống giản dị, chăm lo gia đình và luôn nhắc nhở con cháu phải biết quý trọng hòa bình, sống có trách nhiệm với đất nước. Đến hôm nay, mỗi lần nhắc lại những năm tháng “thời hoa lửa”, giọng ông vẫn chậm lại đầy xúc động khi nhớ về đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường biên giới. Câu chuyện của ông như khúc hát còn vang giữa đại ngàn năm xưa, nhắc thế hệ trẻ hôm nay phải biết sống xứng đáng với những hy sinh của cha anh đi trước.



