Khúc hát của cô y tá
Minh là cô y tá trẻ tuổi, có giọng hát ngọt như gió sông Hồng.
Mỗi khi băng bó thương binh, cô lại hát để họ bớt đau.
Ngày trận chiến lớn nổ ra, bệnh xá ngập người bị thương.
Cô chạy suốt ngày, nước mắt lẫn mồ hôi không ai phân biệt nổi.
Đêm xuống, cô ôm một thương binh trẻ co giật vì mất máu.
Cô hát bài ru quen thuộc, giọng run nhưng vẫn trong.
Thương binh ấy sống và trở thành bác sĩ sau hòa bình.
Nhưng Minh đã nằm lại, đôi tay nhỏ không còn ôm được ai nữa.
Ngày dựng tượng đài ngành quân y, anh đứng lặng rất lâu trước bia tên cô.
Khúc hát năm xưa vẫn theo anh suốt cuộc đời.



