Khúc Hát Đồng Quê
Khúc Hát Đồng Quê
Ở Nhơn Hòa Lập, có những âm thanh không cần sân khấu, không cần nhạc cụ cầu kỳ, nhưng vẫn ngân lên như một khúc nhạc dài theo năm tháng. Người ta gọi đó là “khúc hát đồng quê”.
Khúc hát ấy không bắt đầu bằng một giai điệu rõ ràng. Nó bắt đầu từ rất nhiều âm thanh nhỏ bé, tưởng như rời rạc nhưng lại hòa vào nhau rất tự nhiên. Tiếng gió lùa qua rặng tràm, tiếng chim gọi nhau trên những tán cây ven kênh, tiếng mái chèo khua nhẹ vào mặt nước buổi sớm, và cả tiếng bước chân trần trên con đường đất còn ướt sương. Tất cả tạo thành một bản nhạc không tên, nhưng ai đã từng sống ở nơi này đều có thể nhận ra.
Buổi sáng, khúc hát ấy vang lên từ cánh đồng.
Tiếng người nông dân gọi nhau ra ruộng, tiếng máy bơm nước chạy đều, tiếng lúa non xào xạc khi gió thổi qua. Không ai điều khiển, nhưng mọi âm thanh đều có nhịp riêng của nó, như thể đất trời cũng đang cùng tham gia vào một bản hòa âm rất đỗi giản dị.
Buổi trưa, khúc hát chậm lại.
Chỉ còn tiếng ve kêu, tiếng nước chảy qua kênh nhỏ, và tiếng gió lặng lẽ đi qua những hàng cây. Đó là khoảng lặng của đồng quê, nơi mọi thứ như đang nghỉ ngơi sau một buổi sáng lao động. Nhưng ngay cả trong sự yên tĩnh ấy, khúc hát vẫn không dừng lại - nó chỉ trở nên nhẹ hơn, sâu hơn, như một hơi thở dài của làng quê.
Chiều xuống, khúc hát lại rõ hơn.
Tiếng trẻ con tan học gọi nhau trên đường, tiếng xuồng trở về bến, tiếng người lớn trò chuyện bên hiên nhà. Ánh nắng cuối ngày phủ lên cánh đồng một màu vàng dịu, khiến mọi âm thanh như cũng trở nên ấm áp hơn. Đó là lúc khúc hát đồng quê mang nhiều niềm vui nhất - niềm vui của một ngày lao động khép lại, của sự bình yên hiện hữu trong từng nếp sống.
Có những thời, khúc hát ấy từng bị che phủ bởi tiếng lo toan, bởi những ngày khó khăn của chiến tranh và thiếu thốn. Nhưng ngay cả trong những năm tháng ấy, nó chưa bao giờ biến mất hoàn toàn. Nó chỉ lùi lại, nhỏ hơn, sâu hơn, như một mạch ngầm chảy trong lòng đất, chờ ngày trở lại.
Rồi khi quê hương yên bình hơn, khúc hát ấy lại vang lên rõ ràng như trước. Nhưng lần này, nó không chỉ là âm thanh của tự nhiên, mà còn là âm thanh của con người đang xây dựng cuộc sống mới: tiếng xây dựng đường sá, tiếng trường học vang lên trong giờ học, tiếng sinh hoạt xóm ấp, tiếng cười của những thế hệ trẻ lớn lên trên chính mảnh đất này.
Người đi xa, mỗi khi trở về Nhơn Hòa Lập, thường nói rằng họ không cần nhìn nhiều, chỉ cần nghe thôi là biết mình đã về quê. Bởi khúc hát ấy không giống bất kỳ nơi nào khác — nó mang theo mùi đất, mùi nước, và cả ký ức của một vùng quê đã đi qua bao đổi thay nhưng vẫn giữ được sự mộc mạc của mình.
“Khúc Hát Đồng Quê” không nằm trong một bài hát cụ thể.
Mà nằm trong chính nhịp sống của Nhơn Hòa Lập - nơi mỗi con người, mỗi cánh đồng, mỗi dòng kênh đều đang góp phần tạo nên một giai điệu không bao giờ dừng lại./.



