Khúc Hát Giữa Bom Rơi
Tiếng hát át tiếng bom.
Trận pháo kích kéo dài khiến mọi người gần như kiệt sức. Không ai nói gì, chỉ ngồi lặng trong hầm.
Bất chợt, một giọng hát vang lên. Nhỏ thôi, run run.
Mọi người quay lại. Là Tuấn.
Anh hát một bài quen thuộc, về quê hương, về những ngày yên bình.
Ban đầu chỉ có mình anh. Rồi một người hát theo. Rồi nhiều người hơn.
Tiếng hát dần lớn lên, lấn át cả tiếng bom bên ngoài.
Trong khoảnh khắc ấy, họ không còn là những người lính giữa chiến tranh—
chỉ là những con người đang cố giữ lấy niềm tin.



