Khúc hát lặng lẽ giữa rừng đêm
Bài thơ khắc họa những giây phút hiếm hoi khi súng đạn tạm dừng, người lính cất lên tiếng hát giữa đại ngàn. Không sân khấu, không ánh đèn, tiếng hát mộc mạc bay lên giữa rừng đêm, xóa tan nỗi cô đơn và gắn kết những tâm hồn đang cùng chung một lý tưởng.
Giữa rừng sâu, đêm vắng trăng treo Tiếng hát cất lên, chẳng vút vèo Lời ca mộc mạc, lời tâm sự Gửi gió đưa về, tựa cánh bèo.
Người lính cùng ca, vang vọng núi Tan đi giá buốt, bớt lo âu Thời hoa lửa, tiếng ca là vũ khí Khơi dậy niềm tin, nỗi dãi dầu.


