Bài viết

Khúc Hát Sau Lòng Đất Và Nghĩa Tình Người Lính Trẻ

Hưng Yên01/01/2026Đỗ Thanh Nhàn (xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh lấy đi của tôi đôi mắt, nhưng lại cho tôi một tâm hồn nhạy cảm hơn với cuộc đời. Trở về từ chiến trường biên giới Tây Nam năm 1979, thế giới của tôi vĩnh viễn là một màu đen sẫm. Những ngày đầu ở trại thương binh, tôi đã từng muốn buông xuôi. Một người lính vốn quen cầm súng, quen nhìn ngắm bầu trời, giờ đây ngay cả việc bước đi cũng đầy sợ hãi.

Nhưng rồi, chính tình đồng đội và tiếng đàn của những người cùng cảnh ngộ đã cứu rỗi tôi. Trong trại có anh Ba, mất cả hai chân, thường xuyên ngồi bên cửa sổ gảy cây đàn ghi-ta cũ. Anh bảo tôi: "Minh ạ, mắt không thấy ánh sáng thì mình dùng tai để nghe nhịp sống, dùng tâm để thấy cái đẹp". Câu nói ấy như một luồng điện chạy qua người. Tôi bắt đầu học cách cảm nhận cuộc sống qua mùi hương của đất sau cơn mưa, qua tiếng cười của trẻ con đầu ngõ và qua hơi ấm của những bàn tay nắm chặt.

Tôi quyết định không thể là một phế nhân. Tôi nhờ vợ hướng dẫn cách đan lát, cách chăm sóc vườn tược. Đôi bàn tay vốn thô ráp vì thuốc súng giờ đây trở nên khéo léo lạ thường. Tôi có thể đan những chiếc rổ, chiếc lồng tre tinh xảo mà ngay cả những người lành lặn cũng phải trầm trồ. Niềm vui lớn nhất của tôi là thành lập một đội văn nghệ thương binh tại địa phương. Chúng tôi đi hát ở các trường học, các đơn vị bộ đội. Khi tôi cất cao tiếng hát, tôi thấy mình như đang đứng giữa trận địa năm xưa, nhưng không phải để cầm súng, mà để truyền đi ngọn lửa nghị lực.

Nghị lực của một người thương binh "tàn nhưng không phế" không nằm ở những điều lớn lao, mà nằm ở chính việc chúng tôi vượt qua những sinh hoạt tầm thường nhất mỗi ngày. Tôi đã xây dựng một gia đình hạnh phúc, nuôi dạy con cái nên người bằng chính mồ hôi từ đôi bàn tay mình. Đôi mắt gỗ của tôi có thể không thấy được màu xanh của lá, nhưng trái tim tôi luôn rực rỡ sắc màu của niềm tin và sự cống hiến cho đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn