Khúc Hát Tuổi Hai Mươi
Đêm trước trận đánh lớn, đơn vị ngồi quây quần quanh bếp lửa. Anh Thành cầm chiếc harmonica nhỏ thổi một giai điệu quen thuộc. Tiếng nhạc khiến ai cũng nhớ về quê hương và gia đình.
Mỗi người đều còn rất trẻ, mới ngoài hai mươi tuổi. Họ từng có những ước mơ giản dị như học tiếp, xây nhà hay lập gia đình. Thế nhưng tất cả đều gác lại để lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Khi bài hát kết thúc, mọi người lặng lẽ bắt tay nhau. Không ai biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng ai cũng tin mình đang làm điều đúng đắn.
Nhiều năm sau, những người còn sống trở lại nơi cũ. Họ cùng hát lại khúc ca năm nào để tưởng nhớ những đồng đội đã mãi mãi nằm lại tuổi hai mươi. Những giai điệu ấy vẫn vang lên như lời nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân của biết bao người.



