Bài viết

Khúc hoa lửa

Quảng Trị26/12/202512 chuyên Văn (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình lịch sử hào hùng của dân tộc, có những câu chuyện không nằm trong sách giáo khoa mà được gìn giữ bằng ký ức của những con người đã đi qua chiến tranh. Với em, câu chuyện thời hoa lửa ấy gắn liền với ông ngoại – ông Phan Thành, một chiến sĩ pháo binh thuộc Đại đội C15 – E213 – F363 (Đại đội pháo 53), người đã trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ bến phà Long Đại trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ.
Ông em tham gia chiến đấu tại chiến trường Long Đại (Quảng Bình) – một tuyến giao thông, chi viện chiến lược đặc biệt quan trọng của ta. Trong ký ức ông, ác liệt nhất là trận đánh vào ngày 14/4/1972, khi không quân Mỹ huy động nhiều máy bay phản lực tập trung đánh phá cầu và bến phà Long Đại với quyết tâm cắt đứt con đường huyết mạch của miền Bắc chi viện cho chiến trường miền Nam. Khoảng 9 giờ sáng hôm đó, đơn vị ông nhận báo động cấp 1, toàn bộ chiến sĩ nhanh chóng vào vị trí chiến đấu. Trận địa của đại đội gồm 4 khẩu pháo 57mm và 2 khẩu súng 14,5 ly, phối hợp cùng các đơn vị tên lửa đóng quân trên một quả đồi phía Nam cầu Long Đại. Những tốp máy bay phản lực F4H của địch liên tục lao vào đánh phá, bầu trời rung chuyển bởi tiếng động cơ gầm rú và tiếng bom nổ dồn dập.
Trước sự đánh trả kiên cường của pháo binh và tên lửa bộ đội ta, địch không thể đánh trúng bến phà nên đã thay đổi chiến thuật. Chúng lợi dụng địa hình núi Thần Đinh, bay thấp từ hướng Nam lên rồi bất ngờ ném 4 thùng bom bi trực tiếp vào trận địa nơi ông em và đồng đội đang chiến đấu. Đại đội nhanh chóng nhận lệnh dựng mặt đạn để bom bi bật ra khỏi công sự, giảm thiểu thương vong. Tuy nhiên, do bom nổ ở cự ly quá gần, nhiều chiến sĩ vẫn bị thương và hy sinh. Ông Phan Thành bị một quả bom bi nổ sát bờ công sự, gây thương tích ở đầu. Khi được chuyển ra tuyến sau điều trị, ông bàng hoàng và đau xót khi nhận ra một khẩu đội bị thương rất nặng, trong đó có một đồng chí là bạn học cùng trường trước khi nhập ngũ – hình ảnh ám ảnh ông suốt cả cuộc đời.
Mỗi lần nghe ông kể lại câu chuyện ấy, em không khỏi xúc động và xót xa. Giữa mưa bom bão đạn, các chiến sĩ vẫn bình tĩnh, gan dạ, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ trận địa, bảo vệ con đường chi viện cho tiền tuyến. Đó không chỉ là lòng dũng cảm mà còn là tinh thần đồng đội sâu sắc, là ý chí quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh của cả một thế hệ. Dù chịu nhiều tổn thất sau trận đánh, đại đội của ông vẫn được bổ sung lực lượng, tổ chức lại biên chế và tiếp tục chiến đấu, tiến vào chiến trường Quảng Trị, hoàn thành nhiệm vụ mà Tổ quốc giao phó.
Câu chuyện thời hoa lửa của ông ngoại em giúp thế hệ trẻ hôm nay hiểu rõ hơn sự khốc liệt của chiến tranh và những mất mát to lớn mà cha ông đã trải qua để đổi lấy độc lập, tự do. Từ đó, mỗi chúng ta càng phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và đất nước. Riêng em, từ câu chuyện của ông Phan Thành, em học được lòng yêu nước, ý chí kiên cường, sự dũng cảm và tinh thần không khuất phục trước khó khăn. Em mong muốn chia sẻ câu chuyện này để lan tỏa sự biết ơn đối với những hy sinh thầm lặng của các nhân chứng lịch sử, để thế hệ trẻ hôm nay sống tốt hơn, có lý tưởng và sẵn sàng cống hiến cho quê hương, Tổ quốc.
Trong hành trình lịch sử hào hùng của dân tộc, có những câu chuyện không nằm trong sách giáo khoa mà được gìn giữ bằng ký ức của những con người đã đi qua chiến tranh. Với em, câu chuyện thời hoa lửa ấy gắn liền với ông ngoại – ông Phan Thành, một chiến sĩ pháo binh thuộc Đại đội C15 – E213 – F363 (Đại đội pháo 53), người đã trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ bến phà Long Đại trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ.
Ông em tham gia chiến đấu tại chiến trường Long Đại (Quảng Bình) – một tuyến giao thông, chi viện chiến lược đặc biệt quan trọng của ta. Trong ký ức ông, ác liệt nhất là trận đánh vào ngày 14/4/1972, khi không quân Mỹ huy động nhiều máy bay phản lực tập trung đánh phá cầu và bến phà Long Đại với quyết tâm cắt đứt con đường huyết mạch của miền Bắc chi viện cho chiến trường miền Nam. Khoảng 9 giờ sáng hôm đó, đơn vị ông nhận báo động cấp 1, toàn bộ chiến sĩ nhanh chóng vào vị trí chiến đấu. Trận địa của đại đội gồm 4 khẩu pháo 57mm và 2 khẩu súng 14,5 ly, phối hợp cùng các đơn vị tên lửa đóng quân trên một quả đồi phía Nam cầu Long Đại. Những tốp máy bay phản lực F4H của địch liên tục lao vào đánh phá, bầu trời rung chuyển bởi tiếng động cơ gầm rú và tiếng bom nổ dồn dập.
Trước sự đánh trả kiên cường của pháo binh và tên lửa bộ đội ta, địch không thể đánh trúng bến phà nên đã thay đổi chiến thuật. Chúng lợi dụng địa hình núi Thần Đinh, bay thấp từ hướng Nam lên rồi bất ngờ ném 4 thùng bom bi trực tiếp vào trận địa nơi ông em và đồng đội đang chiến đấu. Đại đội nhanh chóng nhận lệnh dựng mặt đạn để bom bi bật ra khỏi công sự, giảm thiểu thương vong. Tuy nhiên, do bom nổ ở cự ly quá gần, nhiều chiến sĩ vẫn bị thương và hy sinh. Ông Phan Thành bị một quả bom bi nổ sát bờ công sự, gây thương tích ở đầu. Khi được chuyển ra tuyến sau điều trị, ông bàng hoàng và đau xót khi nhận ra một khẩu đội bị thương rất nặng, trong đó có một đồng chí là bạn học cùng trường trước khi nhập ngũ – hình ảnh ám ảnh ông suốt cả cuộc đời.
Mỗi lần nghe ông kể lại câu chuyện ấy, em không khỏi xúc động và xót xa. Giữa mưa bom bão đạn, các chiến sĩ vẫn bình tĩnh, gan dạ, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ trận địa, bảo vệ con đường chi viện cho tiền tuyến. Đó không chỉ là lòng dũng cảm mà còn là tinh thần đồng đội sâu sắc, là ý chí quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh của cả một thế hệ. Dù chịu nhiều tổn thất sau trận đánh, đại đội của ông vẫn được bổ sung lực lượng, tổ chức lại biên chế và tiếp tục chiến đấu, tiến vào chiến trường Quảng Trị, hoàn thành nhiệm vụ mà Tổ quốc giao phó.
Câu chuyện thời hoa lửa của ông ngoại em giúp thế hệ trẻ hôm nay hiểu rõ hơn sự khốc liệt của chiến tranh và những mất mát to lớn mà cha ông đã trải qua để đổi lấy độc lập, tự do. Từ đó, mỗi chúng ta càng phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và đất nước. Riêng em, từ câu chuyện của ông Phan Thành, em học được lòng yêu nước, ý chí kiên cường, sự dũng cảm và tinh thần không khuất phục trước khó khăn. Em mong muốn chia sẻ câu chuyện này để lan tỏa sự biết ơn đối với những hy sinh thầm lặng của các nhân chứng lịch sử, để thế hệ trẻ hôm nay sống tốt hơn, có lý tưởng và sẵn sàng cống hiến cho quê hương, Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khúc hoa lửa | Câu chuyện thời hoa lửa