Bài viết

Khúc quân hành dưới hầm pháo Điện Biên

Hưng Yên26/12/2025Đào Thị Huế (xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Các cháu ạ, mỗi khi tháng Năm về, tiếng ve kêu râm ran lại làm ông nhớ đến những ngày đêm "khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt" ở lòng chảo Điện Biên. Ngày ấy, ông mới là một chàng trai mười chín tuổi, hăng hái rời quê hương với đôi chân trần và một niềm tin sắt đá: "Kháng chiến nhất định thắng lợi".

Các cháu bây giờ đi du lịch Điện Biên bằng máy bay, xe khách chỉ mất vài tiếng, nhưng thời của ông là hàng tháng trời hành quân bộ qua những cung đường đèo heo hút, dốc cao thẳng đứng. Có những đoạn dốc như dốc Pha Đinh, anh em chúng ông phải dùng vai làm đòn bẩy, dùng sức người thay cho máy móc để kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn lên đỉnh núi cao. Đêm tối như hũ nút, sương mù bao phủ, chỉ cần sẩy chân một chút là cả người lẫn pháo rơi xuống vực sâu. Nhưng tiếng hò kéo pháo vẫn vang lên dõng dạc, át cả tiếng gió ngàn.

Trận đánh vào cứ điểm đồi A1 là ký ức kinh khủng nhất nhưng cũng hào hùng nhất. Dưới chân đồi, bùn đất và máu hòa quyện vào nhau. Mưa Điện Biên tầm tã khiến hầm hào ngập nước, anh em chúng ông phải sinh hoạt, ngủ nghỉ ngay trong lớp bùn nhão ấy. Cơm vắt đến tay thường đã sũng nước mưa và lấm lem bùn đất, nhưng ai cũng ăn ngon lành vì biết rằng mình cần sức để đánh giặc.

Ông nhớ nhất một người đồng đội tên là Lực. Trong một đợt tấn công, Lực bị trúng đạn vào chân, không chạy được nữa. Cậu ấy nằm ngay tại mép hào, tay vẫn giữ chặt quả lựu đạn, hét lớn: "Vang ơi! Cứ xông lên đi, đừng lo cho tao! Phải lấy được đồi A1 bằng mọi giá!". Câu nói ấy như một luồng điện chạy dọc sống lưng, ông và anh em đồng loạt xông lên như lốc cuốn, đạp qua rào gai dây thép mà đánh chiếm lô cốt địch. Khi cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc hầm tướng De Castries, ông đã quỵ xuống và khóc – khóc vì vui sướng tột độ, và khóc vì những đồng đội như Lực đã không kịp nhìn thấy ánh sáng của ngày chiến thắng.

Chiến thắng Điện Biên Phủ không phải là phép màu từ trên trời rơi xuống. Nó được tạo nên từ những đôi bàn chân rách nát vì đá nhọn, từ những đôi vai sưng tấy vì tải gạo, và từ sự thông minh, sáng tạo của một dân tộc không bao giờ chịu khuất phục.

Các cháu thanh thiếu nhi thân mến, Điện Biên Phủ hôm nay đã xanh mướt những cánh đồng lúa, nhưng dưới lòng đất ấy vẫn còn hơi ấm của biết bao vị anh hùng. Khi các cháu được ngồi trong những phòng học khang trang, được tiếp cận với kiến thức hiện đại, hãy nhớ rằng cái giá của độc lập là vô cùng lớn lao. Đừng ngại "khó", đừng ngại "khổ". Hãy mang tinh thần quyết chiến, quyết thắng của Điện Biên năm xưa vào cuộc sống hôm nay để xây dựng đất nước ta "đàng hoàng hơn, to đẹp hơn" như lời Bác Hồ kính yêu hằng mong ước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khúc quân hành dưới hầm pháo Điện Biên | Câu chuyện thời hoa lửa