KHÚC QUÂN HÀNH MÙA XUÂN
Mùa xuân năm 1975 đã đi vào lịch sử dân tộc như một mùa xuân đại thắng. Đó cũng là mùa xuân mà nhiều người lính không bao giờ quên.
Ông Nội tôi từng kể rằng những ngày đầu năm ấy, không khí trong đơn vị rất đặc biệt.
Ai cũng cảm nhận được thời khắc lịch sử đang đến gần.
Dù phải hành quân liên tục, các chiến sĩ vẫn tràn đầy khí thế.
Những con đường bụi đỏ nối dài theo bước chân đoàn quân tiến về phía trước. Tiếng hát vang lên trên đường hành quân như tiếp thêm sức mạnh cho tất cả mọi người.
Có người mang theo chiếc harmonica nhỏ, có người cất cao những bài ca cách mạng quen thuộc.
Giữa chiến tranh, tiếng hát trở thành nguồn động viên tinh thần quý giá.
Ông kể rằng trong một đêm nghỉ chân, cả đơn vị cùng nhau hát bài hát về ngày chiến thắng.
Khi ấy, chưa ai biết chính xác ngày hòa bình sẽ đến lúc nào, nhưng tất cả đều tin tưởng vào thắng lợi cuối cùng.
Niềm tin ấy đã trở thành động lực để họ vượt qua mọi gian khổ.
Sau này, khi nghe lại những bài hát năm xưa, ông vẫn nhớ như in những gương mặt đồng đội trên đường hành quân mùa xuân ấy.
Nhiều người đã trở về, nhưng cũng có những người mãi mãi nằm lại.
Khúc quân hành mùa xuân không chỉ là ký ức của một thế hệ mà còn là bản hùng ca về lòng yêu nước và khát vọng thống nhất non sông.
Đối với tuổi trẻ hôm nay, đó là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình và trách nhiệm giữ gìn những thành quả mà cha anh đã đổi bằng máu xương để giành được.



