Khác

Khúc Sáo Trúc Bên Bờ Suối

Đà Nẵng04/08/2026Trần Thị Ngọc Trâm (Bắc Ruộng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1966, tại một khu căn cứ giữa đại ngàn Trường Sơn, sau nhiều ngày hành quân liên tục, đơn vị của chiến sĩ Nguyễn Văn Khôi được lệnh dừng chân nghỉ lại bên một con suối nhỏ. Đêm xuống, rừng già chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nước chảy và tiếng côn trùng vọng từ xa.

Khôi, hai mươi mốt tuổi, quê ở Nghệ An, luôn mang trong ba lô một cây sáo trúc đã ngả màu vàng óng.

Đó là cây sáo do người ông tự tay đẽo tặng.

Trước ngày lên đường, ông trao cây sáo rồi dặn:

"Khi lòng nặng."

"Hãy thổi."

"Để nhớ."

"Quê nhà."

Từ ngày nhập ngũ, Khôi rất ít khi lấy sáo ra.

Chỉ những đêm đơn vị được nghỉ an toàn.

Anh mới ngồi bên bờ suối.

Khẽ thổi vài khúc dân ca quê hương.

Âm thanh không lớn.

Nhưng đủ để những người đồng đội quanh bếp lửa lặng im lắng nghe.

Có người nhớ mẹ.

Có người nhớ cánh đồng.

Có người nhớ đứa em nhỏ còn đang đi học.

Một buổi tối.

Đơn vị vừa hoàn thành nhiệm vụ khó khăn.

Không ai nói nhiều.

Khôi lặng lẽ đưa cây sáo lên môi.

Giai điệu mộc mạc vang giữa núi rừng.

Những gương mặt mệt mỏi dần giãn ra.

Một chiến sĩ khẽ nói:

"Nghe tiếng sáo."

"Tự nhiên."

"Thấy quê."

"Ở gần."

Đêm ấy.

Không có tiếng cười lớn.

Chỉ có những ánh mắt ấm áp nhìn nhau.

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên đọc vài câu thơ của nhà thơ Tố Hữu về tình yêu quê hương, đồng chí và niềm tin vào ngày mai.

Ông nói:

"Văn thơ."

"Và âm nhạc."

"Cũng là."

"Sức mạnh."

Khôi nhìn cây sáo đã nhẵn bóng vì năm tháng.

Anh hiểu rằng.

Không phải chỉ tiếng súng mới tiếp thêm ý chí.

Có khi.

Một giai điệu quê hương cũng đủ làm con người mạnh mẽ hơn.

Sau ngày đất nước thống nhất, Khôi trở về quê làm giáo viên âm nhạc.

Cây sáo cũ vẫn được ông giữ trong chiếc hộp gỗ nhỏ.

Mỗi dịp khai giảng.

Ông lại thổi một khúc sáo ngắn cho học sinh nghe.

Một hôm, một em nhỏ hỏi:

"Thầy ơi."

"Sao thầy."

"Không mua."

"Cây sáo mới?"

Khôi mỉm cười.

Ông vuốt nhẹ từng mắt trúc.

"Vì cây sáo này."

"Từng mang."

"Tiếng quê."

"Đến giữa."

"Đại ngàn."

Cả lớp lặng yên.

Ngoài khung cửa, tiếng gió lao xao qua rặng tre đầu làng.

Khôi khẽ đưa cây sáo lên môi.

Âm thanh trong trẻo lại vang lên giữa buổi sáng thanh bình.

Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, không chỉ có lòng dũng cảm và sự hy sinh làm nên sức mạnh của con người. Những giai điệu mộc mạc, những ký ức về quê hương và niềm tin vào ngày mai cũng âm thầm nâng đỡ tâm hồn, giúp những người lính vững vàng bước tiếp trên con đường bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn