Bài viết

KHÚC TRÁNG CA BẤT TỬ BÊN DÒNG SÔNG CẦU

Thái Nguyên20/04/2026[ Nguyễn Hồng Nhật Phương] (Trường Ngoại Ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày tháng Ba lịch sử, khi màu áo xanh tình nguyện nhuộm thắm các nẻo đường của

thành phố Thái Nguyên, tôi - một sinh viên khóa 48 của Trường Ngoại ngữ - lại có dịp đứng trước Di

tích lịch sử Quốc gia Đại đội 915 (Gia Sàng). Tại đây, qua những trang tư liệu và lời kể của các nhân

chứng, tôi đã tìm thấy một câu chuyện lay động về những người anh hùng đã ngã xuống khi tuổi đời

mới chỉ mười chín, đôi mươi.

Ký ức đêm Noel định mệnh năm 1972

Nhân vật mà tôi muốn nhắc tới chính là những chàng trai, cô gái của Đại đội 915, Đội 91 Bắc Thái.

Trong chiến dịch 12 ngày đêm "Điện Biên Phủ trên không", Thái Nguyên là trọng điểm đánh phá ác

liệt của máy bay B-52 Mỹ nhằm cắt đứt tuyến chi viện cho miền Nam.

Ngày 24/12/1972, giữa lúc cả thế giới đang hướng về lễ Giáng sinh an lành, thì tại ga Lưu Xá (Gia

Sàng), 60 cán bộ, đội viên Đại đội 915 đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ bốc xếp hàng hóa

chi viện cho tiền tuyến. Đa số họ là những thanh niên dân tộc Tày, Nùng, Dao... rời bản làng đi theo

tiếng gọi của Tổ quốc với lý tưởng cao đẹp: "Tim có thể ngừng đập, nhưng mạch máu giao thông

không bao giờ tắc".

Lăng kính của người trẻ: Sự kết nối giữa hai thế hệ

Đứng ở vị trí của một sinh viên ngoại ngữ trong thời đại hội nhập, tôi tự hỏi: Điều gì đã khiến những

người trẻ năm ấy mạnh mẽ đến thế? Họ không có công nghệ, không có những tiện nghi như chúng tôi

bây giờ, nhưng họ có một thứ "vũ khí" tối thượng: Lòng yêu nước nồng nàn.

Sự hy sinh của 60 liệt sĩ tại Gia Sàng không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một huyền thoại.

Qua lăng kính của Gen Z, tôi thấy hình ảnh những cô gái thanh niên xung phong dù tay lấm bùn, vai

vác nặng nhưng miệng vẫn nở nụ cười, mắt vẫn sáng rực niềm tin. Đó chính là vẻ đẹp của "thời hoa

lửa" – cái thời mà mỗi cá nhân đều sẵn sàng hòa mình vào dòng chảy vĩ đại của dân tộc.

Lời hứa của thế hệ K48

Câu chuyện về Đại đội 915 nhắc nhở tôi rằng, mỗi tấc đất Thái Nguyên mà tôi đang bước chân qua

đều thấm đượm máu và hoa. Là một sinh viên Trường Ngoại ngữ, tôi hiểu rằng mình không chỉ học

ngôn ngữ để giao tiếp, mà còn để mang những câu chuyện anh hùng này ra thế giới.

Chúng tôi – thế hệ K48 - xin hứa sẽ giữ mãi ngọn lửa nhiệt huyết của cha anh. Chúng tôi sẽ viết tiếp

những "câu chuyện thời hoa lửa" bằng những nỗ lực trong học tập, rèn luyện, để xứng đáng với sự hy

sinh của những người anh hùng đã ngã xuống cho một Việt Nam xanh mãi hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn