Bài viết

Khúc tráng ca bất tử tại Cao điểm Quảng Trị năm 1972

Quảng Trị10/06/2026Đoàn trường THPT chuyên Võ Nguyên Giáp (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại mặt trận Quảng Trị là một trong những trang sử tàn khốc nhưng kiêu hãnh nhất của quân đội ta. Trong căn phòng nhỏ treo đầy huân chương, ký ức của người Tiểu đội trưởng Phan Văn Kiệt về người đồng đội tên Hùng vẫn vẹn nguyên, nhức nhối như một vết thương chưa bao giờ lành.

Năm ấy, tiểu đội của bác Kiệt nhận nhiệm vụ chốt giữ một cao điểm chiến lược. Sau năm ngày đêm hứng chịu mưa bom bão đạn liên tiếp từ pháo bầy của địch, cả tiểu đội chỉ còn lại bốn người, trong đó có hai thương binh nặng. Lương thực cạn kiệt, nước uống phải múc từ những hố bom bùn đất. Địch đã áp sát cửa hầm chưa đầy 50 mét. Trong tình thế ngặt nghèo, cần một người ở lại làm "bia đỡ đạn", thu hút hỏa lực để đồng đội cõng thương binh rút lui. Khi bác Kiệt định giành lấy nhiệm vụ cảm tử đó, anh Hùng — người lính trẻ nhất tiểu đội, vừa tròn 19 tuổi quê Thái Bình — đã đẩy bác ra sau và bảo cộc lốc: "Anh có vợ con ở quê rồi. Em trai tân, chết không ai góa bụa. Anh đưa hai anh kia về đi. Để em!"

Tiếng súng trung liên của Hùng nổ vang rền xé toạc không gian, át đi tiếng thét của kẻ thù, dọn đường cho đồng đội rút lui an toàn. Sáng hôm sau, khi quân ta phản công chiếm lại chốt, bác Kiệt chạy về hầm thì Hùng đã hy sinh. Ngón tay trỏ của anh vẫn móc chặt vào cò súng, xung quanh vương vãi vỏ đạn. Anh đã đổi 15 phút cầm cự cuối cùng của tuổi trẻ để lấy lại sự sống cho ba người đồng đội. Sự hy sinh của anh Hùng không phải là những khẩu hiệu vang trời, mà là một sự lựa chọn lặng lẽ, cao thượng đến tận cùng. Câu chuyện ấy mãi mãi là bài ca bất tử về tình đồng chí thiêng liêng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn