Khúc tráng ca bất tử về chị Võ Thị Sáu – đóa hoa không bao giờ tàn trong lòng dân tộc Việt Nam
Giữa những năm tháng chiến tranh phủ kín quê hương bằng khói lửa và máu đỏ, có một người con gái tuổi đời chưa tròn đôi mươi đã chọn bước về phía cái chết bằng dáng đứng hiên ngang của một dân tộc không chịu khuất phục. Võ Thị Sáu – người con gái Đất Đỏ – đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực sáng như ngọn đuốc giữa đêm dài nô lệ. Từ những ngày làm liên lạc trong rừng sâu, những trận chiến táo bạo giữa vòng vây quân thù, đến giây phút cuối cùng nơi pháp trường Côn Đảo, chị vẫn giữ nguyên ánh
“Có những đêm, tôi ngồi trước hiên nhà nhìn gió thổi qua hàng dương, lại nhớ đến chị Sáu. Ký ức về người con gái ấy chưa bao giờ phai trong lòng người Đất Đỏ tụi tôi. Chị giống như ngọn lửa đỏ âm ỉ cháy trong tim mỗi người dân nơi này — lặng lẽ mà không bao giờ tắt.
Những năm ấy, quê hương tôi chìm trong bóng tối của chiến tranh. Đất đỏ bazan loang lổ dấu giày đinh, những cánh đồng xác xơ sau mỗi trận càn, tiếng khóc của mẹ mất con hòa cùng tiếng súng vọng về từ cuối làng. Bọn thực dân dựng đồn bốt khắp nơi, xem mạng người dân như cỏ rác. Nhưng cũng chính giữa những tháng ngày đẫm máu ấy, một cô gái nhỏ đã lớn lên bằng lòng yêu nước mãnh liệt hơn tất cả nỗi sợ hãi trên đời.
Chị tên là Võ Thị Sáu.
Ngày ấy chị còn trẻ lắm. Mái tóc đen dài thường được buộc gọn phía sau, dáng người mảnh mai như bất kỳ cô gái quê nào của vùng Đất Đỏ. Nhưng đôi mắt chị… người ta chỉ cần nhìn một lần thôi cũng nhớ mãi. Đó là đôi mắt của một người mang trong tim ngọn lửa không gì dập tắt được. Chị tham gia cách mạng từ khi còn rất nhỏ. Làm liên lạc, tiếp tế, canh gác cho cán bộ, rồi trực tiếp chiến đấu. Những con đường rừng hun hút, những đêm băng qua đồn giặc, những lần cận kề cái chết — chị chưa từng lùi bước.
Người dân quê tôi vẫn kể về lần chị ném lựu đạn tiêu diệt tên cai tổng và bọn tay sai giữa phiên chợ đông người. Tiếng nổ hôm ấy không chỉ làm quân thù kinh hoàng, mà còn như đánh thức cả lòng căm hờn và ý chí phản kháng trong trái tim người dân bị áp bức quá lâu.
Từ đó, giặc điên cuồng săn lùng chị.Rồi một ngày năm 1950, chị bị bắt.Nhà lao thực dân lạnh như mồ chôn. Những bức tường đá phủ đầy bóng tối và mùi máu tanh. Chúng đánh chị đến bật máu, treo người chị lên tra khảo, dùng mọi cực hình dã man nhất để buộc chị khai ra cơ sở cách mạng.Nhưng điều khiến quân thù bất lực chính là sự kiên cường của người con gái tuổi mười bảy ấy.
Có lần, một tên lính tát mạnh vào mặt chị rồi gằn giọng:
— “Mày còn trẻ thế này, khai ra thì sẽ được sống.”
Chị lau vệt máu nơi khóe môi, nhìn thẳng vào mắt hắn:
— “Tao chỉ biết còn nước thì còn chiến đấu.”
Giọng chị không lớn, nhưng sắc như lưỡi dao cứa vào sự tàn bạo của kẻ thù.Sau nhiều tháng tra tấn, thực dân Pháp kết án tử hình chị và đày ra Côn Đảo.Con tàu chở chị ra đảo đi giữa biển trời mịt mùng. Người con gái tuổi xuân phơi phới ấy biết mình đang đi về phía cái chết. Nhưng lạ thay, không ai thấy chị khóc.Ở “địa ngục trần gian” Côn Đảo, chị vẫn sống như một bông hoa đỏ mọc lên từ đá sỏi. Chị hát cho đồng đội nghe giữa đêm tối, động viên những người tù giữ vững niềm tin vào ngày đất nước độc lập. Người ta nói rằng ngay cả bọn cai ngục cũng phải lặng người trước sự bình thản nơi chị.
Đêm cuối cùng trước ngày xử bắn, chị xin một bông hoa.Một bông hoa nhỏ thôi.Có lẽ bởi chị biết rằng, dẫu chiến tranh có tàn nhẫn đến đâu, người con gái Việt Nam vẫn có quyền mang theo vẻ đẹp và lòng kiêu hãnh của mình đến giây phút cuối cùng.
Rạng sáng ngày 23 tháng 01 năm 1952.Biển Côn Đảo thổi những cơn gió lạnh buốt. Trời còn mờ sương. Quân lính áp giải chị ra pháp trường.Chúng định bịt mắt chị.Nhưng chị lắc đầu.Người con gái Đất Đỏ đứng thẳng giữa đất trời, đôi mắt hướng về phía chân trời đang ửng sáng. Khoảnh khắc ấy, chị đẹp đến nao lòng — đẹp như chính Tổ quốc Việt Nam chưa bao giờ chịu khuất phục.
Rồi chị cất tiếng hát.Tiếng hát vang lên giữa pháp trường lạnh giá, xuyên qua họng súng quân thù, bay vào gió biển mênh mang. Đó không còn là tiếng hát của riêng Võ Thị Sáu nữa.Đó là tiếng hát của tuổi trẻ Việt Nam.Tiếng hát của lòng yêu nước.Tiếng hát của một dân tộc dù bị dồn đến tận cùng đau thương vẫn không chịu cúi đầu.Loạt đạn vang lên.Người con gái tuổi mười chín ngã xuống.Nhưng cũng từ giây phút ấy, chị đã đứng dậy trong trái tim của hàng triệu người Việt Nam.
Đến tận hôm nay, mỗi lần nhắc tên Võ Thị Sáu, người dân Đất Đỏ vẫn cúi đầu bằng tất cả sự kính yêu và biết ơn sâu thẳm. Bởi chị không chỉ là một liệt sĩ.Chị là tuổi trẻ của cả dân tộc.Là ngọn lửa được thắp lên từ máu và lòng yêu nước.Là đóa hoa đỏ mãi mãi không tàn trong ký ức Việt Nam.”



