Anh hùng Lực lượng vũ trang

Khúc Tráng Ca Bên Bờ Suối Púc

Mùa đông năm 1953, chiến dịch tiến công lên Tây Bắc bước vào giai đoạn quyết liệt. Đại đội 316 của Bế Văn Đàn nhận lệnh chặn đánh một cánh quân tinh nhuệ của Pháp đang rút chạy từ Lai Châu về Điện Biên Phủ. Tại thung lũng Mường Pồn, bên bờ suối Púc, trận chiến giáp lá cà diễn ra vô cùng ác liệt dưới làn mưa bom bão đạn.

Đắk Lắk07/07/2026Trần Ngọc Sơn (xã Pơng Drang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc Tráng Ca Bên Bờ Suối Púc

Mùa đông năm 1953, chiến dịch tiến công lên Tây Bắc bước vào giai đoạn quyết liệt. Đại đội 316 của Bế Văn Đàn nhận lệnh chặn đánh một cánh quân tinh nhuệ của Pháp đang rút chạy từ Lai Châu về Điện Biên Phủ. Tại thung lũng Mường Pồn, bên bờ suối Púc, trận chiến giáp lá cà diễn ra vô cùng ác liệt dưới làn mưa bom bão đạn.

Địch cậy có pháo binh và máy bay yểm trợ, điên cuồng điên cuồng bắn phá rồi tổ chức hàng loạt đợt phản công lấp kín các ngả đường. Đại đội của Bế Văn Đàn bị thương vong nặng nề, súng đạn vơi dần, chỉ còn mươi chiến sĩ bám trụ trong công sự cày nát.

Giữa lúc ấy, một tốp lính Pháp hung hãn nghênh ngang tiến lên mỏm đất cao nhằm khống chế trận địa của ta. Đồng chí Chu Văn Pù, khẩu đội trưởng khẩu trung liên, định bắn trả để bẻ gãy mũi tiến công của địch nhưng không thể nổ súng được vì không có chỗ đặt giá súng — mặt đất xung quanh đã bị bom đạn xới tung thành bùn nhão, tơi tả.

Nhìn thấy quân địch đang tràn lên, nguy cơ trận địa bị xóa sổ hiện rõ mồn một, Bế Văn Đàn — lúc ấy đang là liên lạc đại đội — không một chút do dự. Anh lao ra khỏi hầm, vượt qua làn đạn xối xả để đến bên cạnh Chu Văn Pù. Anh nhanh nhẹn dùng hai tay ghì chặt hai chân giá súng trung liên, đặt mạnh lên hai vai mình và hét lớn giữa tiếng gầm rú của bom đạn:

Anh Pù! Bắn đi! Trả thù cho đồng đội! Quyết không cho địch bước qua!

Chu Văn Pù bàng hoàng, ngần ngại nhìn bờ vai gầy của người đồng đội đang rớm máu vì những mảnh đạn sượt qua trước đó. Bắn súng trên vai người nghĩa là sức giật kinh người của khẩu trung liên sẽ dội thẳng vào lồng ngực Bế Văn Đàn.

Bắn! Tôi chịu được! Sát cánh cùng tôi! — Bế Văn Đàn nghiêm nét mặt, đôi mắt rực lửa căm hờn giục giã.

"Cạch... Đoành! Đoành! Đoành!"

Khẩu trung liên trên vai Bế Văn Đàn khạc lửa liên hồi. Luồng đạn quét thẳng vào đội hình quân Pháp, quật ngã hàng loạt tên địch, bẻ gãy hoàn toàn đợt tiến công hung hãn của chúng. Thân hình Bế Văn Đàn rung lên bần bật theo từng loạt đạn, máu từ những vết thương cũ và mới trào ra, nhuộm đỏ cả bờ vai sờn áo chiến sĩ.

Anh nghiến chặt răng, hai tay bấu chặt vào chân giá súng, đứng vững như một cột đồng đại ngàn cho đến khi loạt đạn cuối cùng dập tắt hoàn toàn ý chí của quân thù.

Khi tiếng súng trên trận địa vừa im ắng, đồng đội lao đến thì chàng trai người Tày quê hương Cao Bằng đã anh dũng hy sinh. Anh ngã xuống ở tuổi hai mươi, nhưng dáng đứng lấy thân mình làm giá súng của Bế Văn Đàn đã trở thành một tượng đài bất tử, thắp sáng ý chí quyết chiến quyết thắng cho toàn quân ta tiến lên làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khúc Tráng Ca Bên Bờ Suối Púc | Câu chuyện thời hoa lửa