KHÚC TRÁNG CA BÊN DÒNG RƠ-MĂM: NGƯỜI ANH HÙNG VỚI BOM BA CÀNG (1)
Giữa khói lửa ngút trời của mặt trận Tây Nguyên năm 1947, có một chàng trai đất Cát Chánh đã hóa thân thành ngọn đuốc sống. Không cần những lời tuyên thệ cầu kỳ, ông chọn cách ôm trùm lấy cái chết để đổi lấy sự sống cho đồng đội và sự tự do cho Tổ quốc. Đó là Ngô Mây – người chiến sĩ "Quyết tử quân" đã biến bom ba càng thành nỗi khiếp nhược của quân thù.
📜 Nội dung câu chuyện:
Mùa đông năm 1947, tiết trời Gia Lai lạnh đến tê tái, nhưng không khí tại mặt trận Rơ-măm còn nóng hơn cả chảo lửa. Quân Pháp với xe tăng và hỏa lực mạnh đang điên cuồng mở đường lên Tây Nguyên.
Trong hàng ngũ Đại đội quyết tử năm ấy, Ngô Mây là cái tên mà ai cũng nhắc đến với sự cảm phục. Chàng thanh niên Phù Cát có gương mặt cương nghị, đôi mắt sáng rực lửa căm thù. Trước giờ xuất kích, ông chỉ lặng lẽ kiểm tra lại kíp nổ của quả bom ba càng – món vũ khí mà mỗi lần xuất trận đồng nghĩa với một lần đi không trở lại.
Sáng ngày 14/12, tiếng xích xe tăng địch nghiến lên mặt đường đá hộc vang lên chát chúa. Chiếc xe tăng đi đầu ngạo nghễ tiến vào trận địa phục kích. Giữa làn mưa đạn xối xả, Ngô Mây bất ngờ bật dậy khỏi công sự. Thân hình nhỏ nhắn nhưng can trường ấy lao vút đi như một mũi tên.
Ông không né tránh, cũng không chần chừ. Khi khoảng cách chỉ còn vài mét, Ngô Mây hét lớn một tiếng vang động cả núi rừng, lao thẳng quả bom ba càng vào gầm xe tăng địch. Một tiếng nổ rung chuyển trời đất vang lên. Chiếc thép gai khổng lồ khựng lại, bốc cháy ngùn ngụt.
Ngô Mây đã hy sinh, nhưng ông không mất đi. Ông đã tan vào đất mẹ, vào màu xanh của đại ngàn. Sự hy sinh của ông đã bẻ gãy mũi tấn công của giặc, tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội xông lên quẹt sạch quân thù.



