Khúc tráng ca bên dòng sông Đáy
Những năm tháng chống chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ tại miền Bắc.
Ninh Giang những năm 1960 - 1970 không chỉ có tiếng sóng vỗ rì rầm vào mạn thuyền trên dòng sông Đáy, mà còn âm vang tiếng kẻng báo động liên hồi mỗi khi máy bay địch tràn qua. Ngày ấy, con đê sông Đáy trở thành tuyến đầu bao bọc xóm làng. Dưới những lùm cây ven đê, các trận địa pháo cao xạ của dân quân xã được dựng lên, nòng súng luôn hướng thẳng lên bầu trời xanh ngắt.
Ký ức của những người già trong xã vẫn vẹn nguyên hình ảnh những cô gái tuổi đôi mươi, vốn dĩ chỉ quen tay cấy, tay hái, nay lại thoăn thoắt tiếp đạn dưới làn bom. Có những ngày nắng cháy da người, hay những đêm mưa tầm tã bùn lầy thụt quá gối, quân và dân Ninh Giang vẫn kiên cường bám trụ. Những bát nước chè xanh nóng hổi của các mẹ, các chị từ trong làng tiếp tế ra trận địa không chỉ làm ấm lòng chiến sĩ, mà còn là lời thề son sắt: "Còn người, còn trận địa". Dòng sông Đáy hiền hòa đã chứng kiến biết bao tấm gương hy sinh thầm lặng, máu của các anh, các chị đã hòa vào phù sa để cánh đồng Ninh Giang mãi xanh màu hy vọng.


