KHÚC TRÁNG CA BÊN DÒNG THẠCH HÃN
Cuộc đời của ông Hoàng Văn Thiện là một lát cắt điển hình của "thế hệ cầm súng" – những người sinh ra trong khói lửa kháng Pháp (1945) và trưởng thành đúng vào giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Với ông, mỗi năm tháng thanh xuân đều gắn liền với tiếng bom rền và lời thề giữ đất.
Năm 1945, khi cậu bé Thiện cất tiếng khóc chào đời cũng là lúc vận mệnh dân tộc sang trang. Lớn lên trong không khí sục sôi của miền Bắc xã hội chủ nghĩa, chàng thanh niên Hoàng Văn Thiện mang trong mình lý tưởng cháy bỏng: “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước/ Mà lòng phơi phới dậy tương lai”.
Vào những năm tháng thanh niên đẹp nhất, ông tạm biệt quê hương, gác lại những dự định riêng để khoác lên mình màu áo xanh của người lính. Hành trang lên đường chỉ có chiếc ba lô con cóc, đôi dép cao su đúc và một trái tim rạo rực yêu nước.
Là một người lính tham gia kháng chiến chống Mỹ, ông Thiện đã đi qua những chiến trường khắc nghiệt nhất. Người ta nhớ về ông không chỉ là một chiến sĩ can trường mà còn là người đồng đội sắt son.
Những kỷ niệm không thể quên trong đời binh nghiệp của ông là:
Những đêm hành quân xuyên rừng: Dưới tán lá trung quân, ông cùng đồng đội băng qua những dải dốc dựng đứng của dãy Trường Sơn, nơi "muỗi rừng, măng đắng" là bạn, còn bom tọa độ là mối nguy luôn rình rập.
Ký ức Quảng Trị: Có lẽ, những ngày bám trụ tại vùng đất "túi bom" Quảng Trị là quãng thời gian thử thách nhất. Ông đã cùng đơn vị chiến đấu dưới những cơn mưa pháo, giành giật từng tấc đất, giữ vững trận địa để tạo đà cho những chiến dịch tấn công lớn.
Trong khói súng mịt mù, ông Thiện và những người lính năm ấy không hề run sợ. Với họ, cái chết nhẹ tựa lông hồng nếu nó đổi lấy được độc lập cho con cháu mai sau.
Sau ngày đất nước thống nhất, người lính Hoàng Văn Thiện trở về với đời thường. Không còn tiếng súng, không còn cảnh báo động trực chiến, ông bắt đầu hành trình "xây dựng lại đất nước ta đàng hoàng hơn, to đẹp hơn" như lời Bác dạy.
Chất thép được tôi luyện trong cuộc kháng chiến chống Mỹ đã giúp ông vững vàng trước những khó khăn của thời kỳ bao cấp và công cuộc đổi mới. Dù mang trên mình những vết thương của chiến tranh, dù sức khỏe có phần giảm sút theo năm tháng, ông vẫn giữ vững phong thái của một "anh bộ đội cụ Hồ": Giản dị, kỷ luật và đầy lòng nhân ái.
Vĩ thanh
Ngày nay, khi đã bước vào tuổi xưa nay hiếm, ông Hoàng Văn Thiện thường ngồi kể lại cho con cháu nghe về những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường, về những bát cơm sẻ nửa, những lá thư nhà viết vội dưới ánh đèn dầu.
Câu chuyện về ông không chỉ là một hồi ức cá nhân, mà là một phần lịch sử hào hùng của dân tộc. Ông là minh chứng sống cho một thế hệ sinh năm 1945 – thế hệ sinh ra để tự do và chiến đấu để bảo vệ tự do ấy.



