Bài viết

KHÚC TRÁNG CA BÊN LỜI THỀ ĐÁ NÚI

Quảng Ninh05/07/2026Nguyễn Ngọc Huyền (LCĐ Khoa Ngoại ngữ, Trường ĐHHL)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Có những trang sử không nằm lại ở giảng đường hay sách giáo khoa, mà nằm trong những vết sẹo chai sần trên đôi tay, trong những mảnh đạn còn găm lại trong lồng ngực của các cựu chiến binh, thương binh khi đối mặt với bão giông thời đại. Giữa những ngày tháng sáu lịch sử, khi thế hệ trẻ chúng tôi được sống trong bình yên, lòng lại rưng rưng khi lật tìm những bức ảnh tư liệu về người lính năm xưa nơi biên thùy, hải đảo. Những gương mặt sạm đen vì nắng gió, những đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào họng súng quân thù đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng quả cảm. Đối với đoàn viên thanh niên trường Đại học Hạ Long, mỗi câu chuyện của những người đi trước không đơn thuần là quá khứ, mà là một khúc tráng ca bất tử, thôi thúc chúng tôi thấu hiểu sâu sắc hơn về hai tiếng ""quê hương"" và giá trị của độc lập tự do. Ngược dòng thời gian về những năm tháng đất nước vừa trải qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ lại phải bước tiếp vào cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới, vùng mỏ và biển đảo thiêng liêng, ta mới thấy hết sự khốc liệt và ý chí kiên cường của một thế hệ ""quyết tử"". Những chàng trai, cô gái khi ấy tuổi đời mới mươi mốt, mười hai, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc đã tạm gác lại bút nghiên, giảng đường để lên đường ra mặt trận. Giữa những cao điểm đầy sương muối, giữa lán trại thô sơ nơi biên cương hay những hòn đảo tiền tiêu bốn bề sóng vỗ, họ đã lấy máu mình để tô thắm cột mốc chủ quyền, viết nên lời thề ""sống bám đá núi, chết hóa đá bất tử"". Trong gian khổ của bom gầm đạn lạc, khi cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng biên viễn bủa vây, hay cái thiếu thốn từng giọt nước ngọt giữa biển khơi, người chiến sĩ vẫn lạc quan chia nhau mẩu lương khô, cùng viết vội lá thư tay gửi về gia đình dưới ánh đèn dầu tù mù. Nhiều người đã vĩnh viễn nằm lại nơi khe núi, lòng đất mẹ hay hòa mình vào lòng biển sâu khi thanh xuân còn dang dở; nhiều người may mắn trở về nhưng đã gửi lại một phần thân thể nơi chiến trường, trở thành những thương binh ""tàn nhưng không phế"", tiếp tục cống hiến cho quê hương bằng tinh thần người lính bộ đội Cụ Hồ. Nhìn vào cuộc sống hòa bình ngày hôm nay, dưới mái trường Đại học Hạ Long tươi đẹp, tôi nhận ra rằng từng mét đất biên cương, từng dải cát ven biển mà chúng tôi đang đi qua đều thấm đẫm mồ hôi, máu và nước mắt của thế hệ cha anh. Câu chuyện về những cựu chiến binh, những người thương binh kiên cường ấy chính là tấm gương phản chiếu lòng yêu nước vĩ đại nhất, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay không bao giờ được phép lãng quên lịch sử. Ngọn lửa tráng chí ấy đã và đang tiếp thêm sức mạnh cho tuổi trẻ đoàn viên chúng tôi. Tiếp nối lý tưởng của thế hệ hoa lửa, chúng tôi nguyện dốc hết sức trẻ, trí tuệ để học tập tốt, rèn luyện nghiêm, sẵn sàng cống hiến và bảo vệ vững chắc thành quả mà cha anh đã đánh đổi bằng cả cuộc đời, xứng đáng là thế hệ kế cận đầy tự hào của đất nước Việt Nam."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHÚC TRÁNG CA BÊN LỜI THỀ ĐÁ NÚI | Câu chuyện thời hoa lửa