Bài viết

Khúc Tráng Ca Biên Giới Tây Ninh

Hưng Yên26/12/2025Nguyễn Thị Ngoan (Trường TH và THCS Tây Đô)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc Tráng Ca Biên Giới Tây Ninh

Nắng tháng Giêng ở vùng biên viễn Tây Ninh không giống cái nắng gắt gỏng của Sài Gòn, mà nó mang một vẻ hanh hao, nhuốm màu bụi đỏ và mùi của cỏ khô cháy sạm. Giữa không gian tưởng chừng như tĩnh lặng ấy, ít ai biết được rằng dưới những cánh rừng thưa và những rẫy khoai mì, hơi thở của cuộc chiến đang nén lại như một chiếc lò xo chực chờ bung tỏa. Đó là những ngày cuối năm 1977, đầu năm 1978 – thời điểm mà khái niệm "hòa bình" đối với người dân vùng biên chỉ còn là một ký ức mong manh.

Ở phía bên kia biên giới, bóng ma của tập đoàn phản động Pol Pot đang phủ xuống. Những người lính tình nguyện và quân dân Tây Ninh lúc bấy giờ không chỉ đối mặt với một kẻ thù hữu hình, mà còn đối mặt với một sự phản bội tàn khốc từ những kẻ từng là đồng minh. Tây Ninh, với vị trí là "phên dậu" của Sài Gòn, bỗng chốc trở thành túi bom, thành lá chắn thép trong cuộc chiến bảo vệ chủ quyền thiêng lêng của Tổ quốc.

Đêm ở rừng biên giới tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng sương rơi trên lá trung quân. Trong một căn hầm chỉ huy dã chiến, ánh đèn dầu tù mù soi rõ những gương mặt sạm đen vì thiếu ngủ nhưng ánh mắt lại rực sáng một ý chí sắt đá. Bản đồ quân sự trải rộng, chi chít những mũi tên xanh đỏ. Nhiệm vụ rất rõ ràng: Phải giữ vững từng tấc đất biên cương, không cho địch tiến sâu vào nội địa, bảo vệ tính mạng cho hàng ngàn đồng bào đang sơ tán.

Tiếng súng nổ ra vào lúc tờ mờ sáng, khi sương mù còn bao phủ dày đặc các cánh rừng ở Tân Biên, Châu Thành. Đó không phải là tiếng súng lẻ tẻ của những toán thám báo, mà là một cuộc tổng tấn công quy mô lớn. Quân Khmer Đỏ, với sự tàn bạo đến rợn người, tràn qua biên giới như những làn sóng đen kịt. Chúng không chỉ dùng súng đạn, mà còn mang theo sự thù hận mù quáng, đốt phá làng mạc, sát hại dân lành.

Người lính trẻ tên Nam, mới mười chín tuổi đời, siết chặt cây súng trong tay. Đây là trận đánh lớn đầu tiên của anh. Trước mặt anh là những bóng đen đang lố nhố tiến lại gần. Tiếng hô "Xung phong!" vang lên nghẹn đặc giữa tiếng pháo gầm thét. Đất đá bắn tung tóe, mùi thuốc súng nồng nặc lấp đầy buồng phổi. Nam thấy đồng đội của mình ngã xuống, máu thấm vào đất đỏ Tây Ninh, đỏ hơn cả ráng chiều. Nhưng không ai lùi bước. Ở đây, đằng sau lưng họ là quê hương, là gia đình. Một bước lùi là một sự mất mát không thể bù đắp.

Trận đánh kéo dài suốt nhiều ngày đêm không nghỉ. Trên những cung đường như Quốc lộ 22, những đoàn xe tải chở quân, chở đạn dược hối hả nối đuôi nhau ra tiền tuyến. Ở hậu phương, những bà mẹ Tây Ninh lại một lần nữa thắt lưng buộc bụng, gom góp từng nắm cơm, từng hớp nước gửi ra cho chiến sĩ. Tình quân dân trong những ngày lửa đạn ấy sáng ngời như những đóa hoa mai nở muộn giữa rừng già.

Tại mặt trận Phước Tân, cuộc đối đầu diễn ra cực kỳ gay gắt. Kẻ thù lợi dụng địa hình hiểm trở, liên tục mở các đợt phản công hòng chiếm đóng các điểm cao. Có những lúc, ta và địch giành nhau từng đoạn giao thông hào. Những chiến sĩ của Sư đoàn 5, Sư đoàn 341 đã chiến đấu với tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Có những người chiến sĩ, dù thân thể đầy thương tích, vẫn ôm bộc phá lao thẳng vào xe tăng địch. Tiếng nổ vang trời ấy không chỉ là sự kết thúc của một đời người, mà là sự hồi sinh của một ý chí bất khuất.

Giữa những khoảng lặng hiếm hoi giữa hai đợt pháo, người ta nghe thấy tiếng hát. Những bài ca về quê hương, về niềm tin chiến thắng vang lên từ những căn hầm ẩm ướt. Âm nhạc lúc ấy trở thành vũ khí, kết nối những trái tim đang đập cùng một nhịp đập vì độc lập, tự do. Họ kể cho nhau nghe về dự định sau chiến tranh, về những mùa gặt thơm mùi lúa mới, về những người yêu đang chờ đợi nơi quê nhà. Những ước mơ giản dị ấy chính là nguồn sức mạnh vô tận giúp họ đứng vững trước cơn mưa bom bão đạn.

Nhưng chiến tranh không có chỗ cho những điều lãng mạn kéo dài. Cuộc chiến biên giới Tây Ninh là một bài kiểm tra khắc nghiệt về lòng quả cảm. Quân địch dùng chiến thuật "biển người", hung hãn và liều lĩnh. Tuy nhiên, chúng đã lầm. Chúng đối đầu với một dân tộc đã trải qua hàng ngàn năm dũng mãnh chống ngoại xâm. Những chiến sĩ Tây Ninh, với sự thông minh và am tường địa hình, đã tổ chức những trận phục kích khiến quân địch bàng hoàng. Những cánh rừng cao su bạt ngàn trở thành mồ chôn những kẻ xâm lược.

Có một câu chuyện kể về một tiểu đội nữ du kích Tây Ninh. Những cô gái tuổi đôi mươi, vốn dĩ quen với cây kim sợi chỉ, nay tay súng hiên ngang canh giữ biên thùy. Trong một trận càn của địch vào làng, các cô đã mưu trí dẫn dụ địch vào bãi mìn, sau đó nổ súng chặn đầu khóa đuôi, bẻ gãy hoàn toàn đợt tấn công của một đại đội địch. Hình ảnh những tà áo bà ba phấp phới giữa màu xanh quân phục đã trở thành một biểu tượng đẹp đẽ của lòng yêu nước.

Trận chiến bước vào giai đoạn quyết liệt nhất khi ta bắt đầu tổ chức các đợt phản công quy mô lớn để quét sạch địch khỏi lãnh thổ. Những trận đánh tại Xa Mát, Chàng Riệc đã đi vào sử sách như những mốc son chói lọi. Pháo binh ta gầm vang, dọn đường cho bộ binh và xe tăng tiến lên. Khí thế của quân ta như thác đổ, cuốn phăng mọi vật cản. Quân Khmer Đỏ bắt đầu tan rã, tháo chạy hỗn loạn về phía bên kia biên giới.

Khi tiếng súng cuối cùng lặng đi trên vùng biên giới Tây Ninh, bầu trời chợt trở nên xanh ngắt một màu hy vọng. Những chiến sĩ bước ra khỏi chiến hào, gương mặt ám khói súng nhưng nụ cười rạng rỡ. Họ nhìn nhau, không cần nói lời nào, chỉ có những cái ôm chặt thay cho muôn vàn lời chúc mừng. Tây Ninh đã giữ vững. Biên cương đã bình yên.

Nhưng cái giá của sự bình yên ấy là vô cùng đắt đỏ. Biết bao người con ưu tú của mọi miền đất nước đã nằm lại dưới tán rừng Tây Ninh. Máu của các anh đã hòa quyện vào đất, để cỏ cây thêm xanh, để những cánh đồng mì lại bạt ngàn sức sống. Những nghĩa trang liệt sĩ ở Tây Ninh hôm nay luôn lộng gió, như lời nhắc nhở về một thời hoa lửa không thể nào quên.

Nhìn lại trận chiến Tây Ninh, người ta không chỉ thấy một chiến thắng quân sự, mà còn thấy một biểu tượng của tinh thần đoàn kết quốc tế cao cả. Sau khi giữ vững biên giới, quân đội ta đã tiến sang giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng. Đó là một nghĩa cử nhân văn, một hành động vì chính nghĩa mà lịch sử sẽ mãi ghi nhận.

Tây Ninh hôm nay đã thay da đổi thịt. Những hố bom xưa kia giờ đã xanh mướt những vườn cây trái. Những vùng đất chết năm nào nay đã vươn mình mạnh mẽ với những khu công nghiệp, những con đường thênh thang. Thế nhưng, trong tâm khảm của người dân nơi đây, ký ức về những ngày "giữ vững biên giới" vẫn luôn vẹn nguyên. Nó như một sợi dây vô hình kết nối quá khứ với hiện tại, nhắc nhở thế hệ trẻ về trách nhiệm đối với từng tấc đất thiêng liêng của cha ông.

Mỗi khi mùa xuân về, khi những nhành mai vàng rực rỡ khoe sắc khắp các làng quê Tây Ninh, người ta lại thắp nén nhang tưởng nhớ những người đã ngã xuống. Những cánh hoa mai ấy, như được tưới tắm bằng máu và nước mắt của một thời gian lao, dường như đẹp hơn, rạng rỡ hơn. Câu chuyện về trận Tây Ninh sẽ còn được kể mãi, như một khúc tráng ca bất tử về lòng yêu nước và ý chí tự cường của dân tộc Việt Nam.

Gió từ núi Bà Đen vẫn thổi, mang theo hơi thở của lịch sử hòa vào nhịp sống đương đại. Biên cương vẫn vững vàng, không chỉ nhờ vào súng đạn, mà nhờ vào tình yêu đất nước thiết tha luôn rực cháy trong mỗi con người. Trận Tây Ninh năm ấy mãi mãi là một bài học về sự cảnh giác, về lòng dũng cảm và về niềm tin sắt đá rằng: Chính nghĩa bao giờ cũng thắng gian tà, và Tổ quốc sẽ luôn được bảo vệ bởi những trái tim quả cảm nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn