Người có công giúp đỡ cách mạng

KHÚC TRÁNG CA CỦA NGƯỜI LÍNH SƯ ĐOÀN

Nghệ An05/07/2026Trần Thị Yến (xã Quỳnh Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
KHÚC TRÁNG CA CỦA NGƯỜI LÍNH SƯ ĐOÀN

Những năm cuối thập niên 70, khi đất nước vừa vặn tiếng súng chống Mỹ chưa lâu, dải biên cương lại oằn mình trước những biến động mới. Giữa lúc Tổ quốc cần, thế hệ thanh niên ngày ấy không một chút đắn đo, gác lại bút nghiên, ruộng đồng để khoác lên mình màu áo xanh người lính. Tháng 4 năm 1978, chàng trai trẻ miền quê xứ Nghệ mộc mạc bước vào cuộc đời quân ngũ với một ngôi sao vuông trên mũ và một trái tim rực cháy lửa tự hào.

Tôi là Trần Văn Đào, sinh năm 1959, lớn lên bên dòng sông quê hương thuộc xã Sơn Hải, huyện Quỳnh Lưu, nay là xã Quỳnh Phú, tỉnh Nghệ An. Mùa xuân năm 1978, ở tuổi 19 đẹp nhất của cuộc đời, tôi nhận lệnh nhập ngũ. Ngôi nhà nhỏ ở thôn 4 tiễn tôi đi trong một ngày nắng hanh. Hành trang mang theo chẳng có gì nhiều ngoài tình yêu quê hương và lời dặn dò của mẹ. Tôi được biên chế vào Đại đội 1 (C1), Lữ đoàn 216 – một đơn vị pháo cao xạ kiên cường, nơi tôi và các đồng đội có nhiệm vụ giữ vững bầu trời, bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Cuộc sống chiến trường những năm 1978 - 1979 vô cùng khốc liệt. Đơn vị C1 của chúng tôi phải di chuyển liên tục qua những địa hình hiểm trở, đối mặt với cái đói, cái rét và cả những trận sốt rét rừng ngã nước. Nhưng gian khổ không làm sờn lòng những chàng trai tuổi mười chín, đôi mươi.

Tại mâm pháo của Lữ đoàn 216, chúng tôi sống với nhau như ruột thịt. Những lúc ngớt tiếng súng, anh em lại ngồi lại bên nhau, chia nhau hớp nước uống chung, điếu thuốc bẻ đôi và cùng hát những bài ca yêu đời. Tiếng cười của tuổi trẻ hòa quyện vào tiếng gió đại ngàn, át đi cái ngột ngạt của thuốc súng.

Trận chiến định mệnh ấy ập đến vào một ngày rực lửa. Pháo địch dập dồn dập lên trận địa của chúng tôi. Khói bụi mù mịt, mặt đất rung chuyển dữ dội. Trong tiếng gầm rú của đạn bom, khẩu đội pháo của C1 vẫn hiên ngang nhả đạn. Tôi cùng các đồng đội bám trụ kiên cường bên mâm pháo, phối hợp nhịp nhàng từng nhịp nạp đạn, ngắm bắn.

Một tiếng nổ xé lòng vang lên ngay sát bên cạnh. Sức ép kinh hoàng hất tung tôi ra xa. Khi tỉnh lại giữa mùi thuốc súng khét lẹt, tôi nhận ra mình đã bị thương rất nặng. Những vết thương găm vào da thịt, máu nhuộm đỏ màu áo trận. Trận chiến ấy đã lấy đi của tôi 81% sức khỏe, biến tôi thành một thương binh hạng 1/4. Nhưng giữa lằn ranh sinh tử, điều duy nhất tồn tại trong tâm trí tôi lúc đó không phải là nỗi sợ hãi, mà là quyết tâm: "Phải giữ vững trận địa, không được lùi bước!"

Chiến tranh lùi xa, tôi trở về đời thường với cơ thể không còn lành lặn, mang trên mình những vết sẹo của một thời hoa lửa. Giờ đây, sống tại thôn 4, xã Quỳnh Phú, mỗi khi nhìn ngắm quê hương đổi mới, lòng tôi lại trào dâng một cảm xúc khó tả.

Vết thương mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng tinh thần của người lính Lữ đoàn 216 năm xưa chưa bao giờ tắt. Tôi mất đi một phần xương máu, nhưng đổi lại là sự bình yên cho thế hệ mai sau. Đó là cái giá xứng đáng, là niềm tự hào kiêu hãnh mà tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời.

Thông điệp gửi thế hệ trẻ hôm nay:

- Trân trọng giá trị của hòa bình: Bản lĩnh và xương máu của thế hệ cha anh đi trước là bệ phóng cho cuộc sống hòa bình, tự do ngày hôm nay. Hãy sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng ấy.

- Giữ vững tinh thần "Tàn nhưng không phế": Khó khăn, thử thách trong cuộc sống hiện đại không là gì so với lửa đạn chiến trường. Hãy luôn lạc quan, kiên cường và không bao giờ đầu hàng số phận.

- Xây dựng quê hương từ những điều nhỏ nhất: Thanh niên Quỳnh Phú nói riêng và tuổi trẻ cả nước nói chung, hãy đem nhiệt huyết, tri thức của mình để dựng xây quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.

- Viết tiếp trang sử hào hùng: Mỗi thời đại có một sứ mệnh riêng. Nếu ngày xưa cha anh cầm súng bảo vệ Tổ quốc, thì ngày nay, thế hệ trẻ chính là những người chiến sĩ trên mặt trận phát triển kinh tế, công nghệ và gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHÚC TRÁNG CA CỦA NGƯỜI LÍNH SƯ ĐOÀN | Câu chuyện thời hoa lửa