Cựu chiến binh

KHÚC TRÁNG CA CỦA NGƯỜI LÍNH TỪ RỪNG SÂU TRỞ VỀ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng có những ký ức mãi mãi không thể ngủ yên trong lòng người ở lại. Đó là ký ức của những tháng năm tuổi trẻ bị phủ kín bởi màu áo lính, của những đêm trắng giữa rừng sâu, của tiếng súng vọng về từ biên giới và những cuộc chia ly không hẹn ngày gặp lại.

Vĩnh Long19/05/2026Đoàn Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng bi tráng ấy, ông Võ Văn Phất – người con quê xã Phú Quới, tỉnh Vĩnh Long – đã bước vào cuộc chiến khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo trong tim lý tưởng của một thế hệ sẵn sàng dâng hiến tuổi xuân cho Tổ quốc. Năm 1985, ông lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê hương, chàng thanh niên tuổi đôi mươi mang theo chiếc ba lô nhỏ và ánh mắt đầy quyết tâm. Sau lưng ông là mái nhà đơn sơ, là mẹ già, là quê hương còn nghèo khó. Phía trước là những tháng ngày gian khổ nơi đất bạn Campuchia – nơi chiến tranh vẫn chưa thôi để lại đau thương và mất mát. Ông được phân công làm nhiệm vụ tại tỉnh Pursat, thuộc đoàn vận tải Sư đoàn 339, Quân khu 9. Những bước chân người lính trẻ năm ấy đi vào rừng sâu, đi vào khói lửa và cả những hiểm nguy luôn cận kề sự sống chết. Chiến trường Campuchia không chỉ khắc nghiệt bởi bom đạn, mà còn bởi sự cô quạnh đến tận cùng. Những người lính sống giữa rừng già hun hút, quanh năm đối mặt với thiếu thốn, bệnh tật và nỗi nhớ nhà âm ỉ trong tim. Có những đêm sốt rét khiến cơ thể run lên vì lạnh, mồ hôi đẫm ướt áo giữa rừng sâu, nhưng người lính vẫn không được phép gục ngã. Ngoài kia, nhiệm vụ vẫn còn, đồng đội vẫn còn, và Tổ quốc vẫn đang chờ họ hoàn thành sứ mệnh. Ông từng chứng kiến quá nhiều cảnh chết chóc. Có người hôm qua còn ngồi cạnh nhau chia từng ngụm nước, hôm nay đã nằm lại giữa rừng sâu không một lời từ biệt. Có những người lính tuổi đời còn rất trẻ, mang theo cả những ước mơ chưa kịp thực hiện đã mãi mãi hóa thành đất nơi xứ người. Chiến tranh là vậy. Nó lấy đi tuổi trẻ của biết bao con người, để lại phía sau là những người mẹ bạc đầu chờ con, những mái nhà im lặng và những ký ức không bao giờ lành lại. Nhưng cũng chính giữa nơi khốc liệt nhất ấy, tình đồng đội lại sáng lên như ngọn lửa không bao giờ tắt. Những người lính trẻ xa quê nương tựa vào nhau để sống. Họ chia nhau từng lon gạo, từng viên thuốc hiếm hoi và cùng động viên nhau vượt qua nỗi sợ hãi. Trong bóng tối của chiến tranh, tình người trở thành sức mạnh lớn nhất giúp họ bước tiếp. Ông Võ Văn Phất vẫn nhớ mãi cảm giác mỗi lần nhận được thư nhà. Chỉ vài dòng chữ ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến người lính trẻ lặng đi giữa rừng sâu. Nỗi nhớ quê hương chưa bao giờ nguôi ngoai, nhưng không ai cho phép mình yếu lòng. Bởi phía sau họ là màu cờ đỏ của Tổ quốc. Bốn năm nơi đất Campuchia là bốn năm tuổi trẻ ông gửi lại nơi chiến trường. Đến năm 1989, ông xuất ngũ trở về quê hương sau những năm dài sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Ngày trở về, điều thiêng liêng nhất với ông không phải là huân chương hay lời ca ngợi, mà là khoảnh khắc được gặp lại gia đình sau bao năm xa cách. Được trở về trong hòa bình đã là niềm hạnh phúc lớn nhất của người lính năm xưa. Chiến tranh khép lại, nhưng phẩm chất của người lính Cụ Hồ vẫn theo ông suốt cuộc đời. Hôm nay, tại Trường Đại học Cửu Long, ông vẫn lặng lẽ làm việc trong vai trò Đội trưởng đội cây xanh. Người cựu chiến binh năm nào giờ dành tình yêu của mình để chăm sóc từng hàng cây, từng góc sân như cách ông từng âm thầm cống hiến tuổi trẻ cho đất nước. Ông không nói nhiều về chiến công hay những tháng ngày khói lửa. Nhưng trong ánh mắt trầm lặng của người lính già vẫn còn đó cả một thời tuổi trẻ bi hùng chưa bao giờ phai nhạt. Điều ông luôn đau đáu là thế hệ trẻ hôm nay phải biết quý trọng hòa bình. Bởi hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt và bằng cả tuổi xuân của biết bao người đã nằm lại nơi chiến trường. Những người lính như ông Võ Văn Phất đã đi qua chiến tranh bằng lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng. Họ giống như những ngọn lửa âm thầm cháy giữa đêm dài lịch sử, để hôm nay đất nước được hồi sinh trong màu xanh bình yên. Và chính những ngọn lửa ấy sẽ còn mãi trong ký ức dân tộc – như một khúc tráng ca không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHÚC TRÁNG CA CỦA NGƯỜI LÍNH TỪ RỪNG SÂU TRỞ VỀ | Câu chuyện thời hoa lửa